Không chỉ Triệu Sứ đoán ra được hành động tiếp theo của Tống Hứa Nghiễn mà Lục Cảnh Dương cũng nhìn ra được.
Anh lặng lẽ tiến lên kéo Triệu Sứ ra xa một chút, tránh cho cô bị liên lụy, sau đó mới nói với Tống Hứa Nghiễn: "A Nghiễn, sắp vào lớp rồi, ở đây người ra người vào, không hay đâu."
[Không hay sao?]
[Chỉ là không hay thôi sao??]
[Bị kỷ luật là chuyện nhỏ, không khéo còn bị giam giữ nữa!!]
Triệu Sứ lần đầu tiên chứng kiến cách khuyên người của Lục Cảnh Dương, không khỏi mở rộng tầm mắt.
Nghe có vẻ vô lý thế nhưng lời này của Lục Cảnh Dương thật sự có tác dụng. Tống Hứa Nghiễn lập tức cụp mắt xuống, thu lại khí thế lạnh lẽo đáng sợ ban nãy, quay người rời đi.
Đi được hai bước, anh ta lại quay đầu nhìn Triệu Sứ đang đứng tại chỗ: "Cô có đi không?"
"Đi... Đi đâu?" Triệu Sứ không hiểu.
"Không phải sắp trễ rồi sao? Tôi đưa cô đến tòa nhà phía Tây." Tống Hứa Nghiễn mặt không biểu cảm nói.
Triệu Sứ nghe vậy, vội vàng chạy theo.
Đi qua khúc quanh hành lang tòa nhà giảng dạy, Tống Hứa Nghiễn cố ý đi chậm đợi Triệu Sứ đang tụt lại phía sau. Lúc cô chỉ còn cách mình một bước, anh ta cố ý đưa tay ôm lấy eo cô, kéo cô đến trước mặt mình.
Sau đó quay đầu nhìn Trình Thịnh, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích và chế giễu.
Ban đầu Tống Hứa Nghiễn chỉ muốn để đối phương biết điều mà tránh xa một chút, nhưng khi cánh tay anh chạm vào vòng eo thon thả của Triệu Sứ, tâm tư đột nhiên nảy sinh ý nghĩ xấu xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-72-a.html.]
Tuy nhiên, Tống Hứa Nghiễn cũng không quá để tâm, anh ta thu hồi tầm mắt, kéo cô lên xe, đạp ga, chưa đầy hai phút đã đến tòa nhà phía Tây.
Triệu Sứ tháo dây an toàn, mở cửa xe, tư thế chạy đã chuẩn bị xong, đột nhiên lại bị Tống Hứa Nghiễn kéo lại.
Triệu Sứ tự cho rằng mình hiểu ý anh ta, lập tức cong môi, nở một nụ cười ngọt ngào chuẩn mực: "Cảm ơn anh đã đưa em..."
Tống Hứa Nghiễn ngắt lời cô: "Cô đã cho nam sinh lúc nãy WeChat chưa?"
Triệu Sứ nhất thời không kịp phản ứng, ngẩn ra một lúc, lắc đầu: “Chưa.”
"Ừm." Tống Hứa Nghiễn vung tay: "Xuống xe."
Triệu Sứ vui vẻ xuống xe, mặc dù vẫn đến muộn nhưng cũng may là giáo viên chưa điểm danh.
Sau đó, Triệu Sứ ngồi trong lớp học, cuối cùng cũng có thời gian để hồi tưởng lại câu hỏi mà Tống Hứa Nghiễn hỏi cô trước khi cô xuống xe.
[Mình nói như vậy cũng không tính là nói dối chứ? Mình chỉ cho Trình Thịnh số điện thoại, thực sự không phải WeChat.]
*
Ký túc xá của Triệu Sứ tổng cộng có bốn nữ sinh, ngoài cô và Bạch Tri Ý ra thì còn có hai người khác, một người là tiểu thư nhà giàu giống Hạ Đường, tên là Mạnh Thành Nam, lựa chọn ở ký túc xá để có thể trải nghiệm cuộc sống đại học của người bình thường, muốn có cảm giác tập thể; còn một người nữa là beauty blogger đã có chút tiếng tăm Đường Mai, những lúc không lên lớp sẽ có thể thấy cô ấy quay các video trang điểm theo nhiều phong cách khác nhau trong ký túc xá.
Mạnh Thành Nam trầm tính, Đường Mai hoạt bát, mặc dù tính cách khác nhau nhưng cả hai đều khá dễ ở chung.
Đường Mai quen biết nhiều bạn bè, cô ấy biết Triệu Sứ đang theo đuổi Tống Hứa Nghiễn, có lần cô ấy còn nói với cô, nếu khi nào muốn từ bỏ thì cứ nói với cô ấy, cô ấy có thể giới thiệu cho cô mấy anh chàng đẹp trai, để cho cô đổi mới tâm trạng.
Lúc đó, Triệu Sứ cảm thấy mình có thể kết giao sâu hơn với người bạn này!
--------------------------------------------------