Cuối cùng Lục Cảnh Dương mang hai quả bưởi về.
*
Sau khi Triệu Sứ về ký túc xá, chia xong bưởi, cô gọi điện cho Hạ Đường. Hỏi han xong, cô biết được Hạ Đường thực sự cố ý sắp xếp cho cô ngồi xe của Tống Hứa Nghiễn về nhà.
"Chị cảm thấy anh ta đang thay đổi theo chiều hướng tốt. Em cho anh ta một cơ hội, cũng không phải chuyện gì xấu. Hơn nữa trước đây em thích anh ta như vậy, em nghĩ mà xem, lúc em thích anh ta, anh ta có nhiều tật xấu như vậy. Bây giờ anh ta đã thay đổi, trở nên hoàn hảo hơn, vậy mà em lại không cần nữa, em không thấy những nỗ lực trước đây của mình rất không đáng sao?"
Triệu Sứ thấy Hạ Đường nói có lý, nếu cô là nữ phụ, thấy người mình thương nhớ đồng ý quay lại với mình, còn nguyện ý vì mình mà trở nên tốt hơn, cô đã sớm vui mừng khôn xiết mà lao vào rồi.
Nhưng vấn đề là cô không phải nữ phụ, ngay từ đầu cô cũng chỉ thích anh ta một cách miễn cưỡng mà thôi.
Triệu Sứ cảm thấy rất có lỗi với Tống Hứa Nghiễn, cô vẫn chưa có cách nào nói cho anh ta biết sự thật, nói cho anh ta biết Triệu Sứ trước mặt anh ta căn bản không phải là Triệu Sứ mà anh ta quen biết. Cô lại nghĩ, nếu nữ phụ không tự sát thì tốt rồi, như vậy tiểu thuyết sẽ là kết cục có hậu, mọi người đều có thể toại nguyện.
Triệu Sứ lôi cuốn sổ ghi chép nhiệm vụ mà cô đã giấu trong tủ quần áo ra, đã rất lâu không đụng đến, ghi chép trong sổ dừng lại ở cảnh quay thứ hai trăm linh năm. Cô lại mở bảng điều khiển ra, thanh thông báo trống rỗng, cô vẫn không liên lạc được với hệ thống.
Thế giới này ngày càng hỗn loạn nhưng dường như mọi người ở đây đều dần tìm thấy lối sống mà mình thực sự muốn.
*
Lục Cảnh Dương vừa thức dậy đã nhận được điện thoại của Triệu Sứ.
Anh vội vã đến trường, thấy Triệu Sứ đang đứng ở cổng trường đợi anh, trên tay còn xách hai phần đồ ăn sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-236-b.html.]
Sau khi Triệu Sứ lên xe, cô đưa cho Lục Cảnh Dương phần lớn hơn: "Anh chưa ăn sáng đúng không, em mua cho anh này."
Lục Cảnh Dương đúng là chưa ăn sáng nhưng lúc ra ngoài anh cũng mua hai phần thức ăn mang theo.
Khi Triệu Sứ đưa đồ ăn sáng trên tay cho anh thì mới phát hiện ra phần thức ăn anh mua, cô tùy ý nói: "Không sao, anh muốn ăn phần nào cũng được, ăn không hết thì để dành mai ăn."
Lục Cảnh Dương không chút do dự nói: "Tất nhiên là ăn phần em mua cho anh rồi."
Xe dừng lại bên lề đường, Triệu Sứ lặng lẽ gặm bắp ngô trên tay, hai mắt vô hồn nhìn chằm chằm bầu trời bên ngoài.
"Anh xem, trên trời lại xuất hiện thêm một vết nứt."
Lục Cảnh Dương nhìn theo ánh mắt cô, trên bầu trời xanh ngắt sáng sủa, có hai vết nứt màu nhạt chia bầu trời thành ba phần.
"Thời gian em ở lại đây không còn nhiều nữa rồi." Triệu Sứ thản nhiên nói.
Trái tim Lục Cảnh Dương chùng xuống trong nháy mắt.
"Anh có biết tại sao trước đây em lại từ chối lời tỏ tình của anh không?"
"Biết." Lục Cảnh Dương nhắc đến chuyện buồn của mình, đến cả đồ ăn sáng cũng không nuốt nổi: "Em không thích yêu xa."
"Phương Bách Xuyên nói với anh à?" Triệu Sứ cảm thán: "Bây giờ quan hệ của hai người tốt thật đấy."
--------------------------------------------------