Hai mắt cô mở to, đôi đồng tử đen láy tỏa sáng trong ánh đèn mờ, đôi môi đỏ mọng mấp máy, giọng nói trong trẻo ngọt ngào như phím đàn piano, mỗi nốt nhạc rơi xuống đều chạm vào trái tim cậu ta.
Cuối cùng Phương Bách Xuyên cũng bị cô chọc cười: "Triệu Sứ, cậu lớn lắm sao? Còn gọi tôi là thanh niên?"
Triệu Sứ buông ngón tay đang ấn vào khóe miệng cậu ta ra, khoa trương gật đầu: "Tư tưởng của tôi rất trưởng thành, nói không chừng còn lớn hơn cậu cả chục tuổi!"
Năm Triệu Sứ qua đời ở thế giới thực cô chỉ mới mười tám tuổi nhưng tính đến nay cô đã ở trạm không gian rất lâu rồi, nói lớn hơn cậu ta cả chục tuổi cũng không quá đáng.
Triệu Sứ khuyên Phương Bách Xuyên đến khô cả họng, sau khi ra khỏi phòng cậu ta, cô đi thẳng đến nhà hàng ở tầng hai.
Vừa nãy lúc cô đi lấy sô cô la nóng cho Bạch Tri Ý, bên trong còn có nhân viên phục vụ đang làm việc nhưng lúc này đi qua, họ đã tan làm rồi.
Triệu Sứ không còn cách nào khác, đành phải đến tủ đồ uống lấy đại một chai nước ngọt.
Cô vặn nắp uống một ngụm, lúc quay lại, trước mặt đột nhiên xuất hiện một người.
Cô sợ đến hồn bay phách lạc, mãi một lúc sau mới bình tĩnh lại, nhận ra người trước mặt là Tống Hứa Nghiễn.
Cô đ.ấ.m một phát vào n.g.ự.c anh ta: "Tống Hứa Nghiễn, anh là ma à? Đi đường không có tiếng động gì cả!"
Lực đạo không mạnh, đ.ấ.m vào người Tống Hứa Nghiễn không giống đánh, mà ngược lại giống như đang làm nũng. Khi nắm đ.ấ.m của cô một lần nữa rơi vào n.g.ự.c anh, Tống Hứa Nghiễn giơ tay nắm lấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-157-a.html.]
Triệu Sứ giãy giụa mấy lần cũng không thoát ra được, liền há miệng cắn.
Triệu Sứ cắn vào mạnh mu bàn tay anh ta, thấy Tống Hứa Nghiễn vẫn không hề động đậy. Cô ngẩng đầu lên, phát hiện lúc này anh ta đang nhìn mình bằng một ánh mắt mơ màng, có vẻ không tỉnh táo lắm.
Cô đột nhiên nhớ ra tối nay anh ta đã uống rất nhiều rượu, lúc này có lẽ vẫn chưa tỉnh.
Triệu Sứ thấy mắt Tống Hứa Nghiễn mơ màng, dường như không có tiêu cự, cô rất sợ anh ta say rượu mà phát điên.
"Anh muốn uống gì? Em lấy cho anh. Trong phòng em có mật ong, em pha cho anh một cốc nước mật ong để giải rượu nhé?” Triệu Sứ lo lắng hỏi anh ta.
Sau khi nhân viên tan làm, hầu hết đèn trong nhà hàng đều đã tắt, chỉ còn khu vực gọi món là có ánh đèn.
Mặc dù vậy nhưng không gian xung quanh nơi cô đang đứng vẫn hơi tối, cộng thêm Tống Hứa Nghiễn cao hơn cô rất nhiều, lại đứng ngược sáng, Triệu Sứ không thể nhìn rõ biểu cảm trên mặt anh ta.
Tống Hứa Nghiễn vẫn im lặng, Triệu Sứ nhất thời không đoán được tâm tư của anh ta. Cô thầm nghĩ, anh ta sẽ không say rượu đến phát điên chứ?
Cũng may là Tống Hứa Nghiễn vẫn còn chút ý thức, ít nhất lời nói không lộn xộn, có thể nói được một câu mạch lạc.
"Tại sao không trả lời được câu hỏi đó?"
Không biết có phải vì say rượu hay không mà lúc này giọng anh hơi khàn.
Triệu Sứ nghe thấy anh ta hỏi một câu không đầu không đuôi, nghiêng đầu nghĩ một lúc, cuối cùng mới hiểu ra anh ta đang hỏi cái gì.
--------------------------------------------------