Triệu Sứ tìm thấy quả dưa hấu của mình ở ghế sau, còn đã được cắt thành từng hộp, cô thẳng thắn nói: "Lần sau không cần phiền phức như vậy, có thể mang nguyên một quả cho em, em thích tự tay khoét ăn."
Cô nói xong ngẩng đầu nhìn Tống Hứa Nghiễn, thấy sắc mặt anh ta u ám, vội vàng đổi giọng: "Em đùa anh thôi, thật ra em thích cắt lát hơn, như vậy ăn sẽ tiện hơn một chút."
Triệu Sứ quan sát biểu cảm của Tống Hứa Nghiễn, thấy mình đã đổi giọng rồi mà anh ta vẫn cau có, cô lo lắng hỏi: "Quả dưa này chắc đắt lắm nhỉ, bao nhiêu tiền? Em chuyển khoản cho anh?"
Lúc này Tống Hứa Nghiễn cuối cùng cũng có chút thay đổi, chính là trông còn có vẻ tức giận hơn vừa nãy.
Anh đưa tay gõ đầu Triệu Sứ: "Cô coi tôi là người bán dưa hấu à?"
Triệu Sứ nghe anh ta vậy, lập tức xuôi theo, cười nói: "Tất nhiên là không rồi! Anh Hứa Nghiễn là hào phóng nhất, quả dưa này chắc chắn là anh tặng em, cảm ơn anh Hứa Nghiễn!"
Giọng cô ngọt ngào mềm mại, lúc cười lên đôi mắt cong cong, ướt át. Đây là cách lấy lòng mà anh đã sớm quen thuộc, cũng rất thích.
Tâm trạng anh cuối cùng cũng dịu lại một chút, nhưng ngẫm lại câu nói vừa nãy của cô, lại thấy không ổn: "Đổi cách xưng hô đi, gọi tên đầy đủ của tôi."
Anh Hứa Nghiễn – rõ ràng trước đây nghe cũng bình thường, không hiểu sao bây giờ lại thấy hơi giả tạo?
"Tống Hứa Nghiễn." Triệu Sứ vẫn giữ nguyên tư thế ngoan ngoãn vừa nãy, nói: "Hôm nay cảm ơn anh đã tặng dưa cho em, nếu không còn việc gì khác nữa thì anh mau trở về bệnh viện đi, đừng chậm trễ việc điều trị, em cũng phải về ký túc xá đây."
Triệu Sứ nói xong liền định mở cửa xuống xe.
Tay cô vừa chạm vào tay nắm cửa bên trong thì một bàn tay to lớn đã phủ lên mu bàn tay cô, ngăn cản hành động của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-92-a.html.]
Triệu Sứ nghi hoặc quay đầu lại, bất ngờ không kịp đề phòng, chóp mũi khẽ lướt qua mặt Tống Hứa Nghiễn. Cô lập tức sợ hãi lùi lại, lưng áp chặt vào cửa xe.
Tống Hứa Nghiễn vì để giữ được cánh cửa bên này của cô mà cả người đều nghiêng tới, cơ thể áp sát vào cô, mặt cũng rất gần. Chỉ nhìn tư thế thì Triệu Sứ tựa như đang bị anh ôm vào lòng.
"Sao, sao vậy? Còn chuyện gì sao?" Triệu Sứ căng thẳng đến mức bắt đầu nói lắp bắp.
Trong mắt cô không phải là vui mừng mà là sợ hãi lộ liễu, hành động theo bản năng của cô cũng là né tránh.
Cô chống cự sự thân mật của anh? Nhận ra điều này, Tống Hứa Nghiễn như bị sét đánh.
Vốn dĩ trước nay vẫn luôn là anh ta từ chối người khác, bao giờ đến lượt người khác từ chối anh ta? Đặc biệt là người này còn là Triệu Sứ, người thường xuyên bám theo anh ta, vì anh ta mà có thể buông bỏ cả tôn nghiêm của mình!
Tống Hứa Nghiễn bị chuyện này kích thích, tính cách mạnh mẽ và bạo ngược của anh ta bộc phát, tức giận đến mất lý trí, lúc này chỉ muốn cho Triệu Sứ một bài học.
Cơ thể anh ta tiếp tục đè xuống, cố tình tiến gần Triệu Sứ hơn.
Triệu Sứ không biết anh ta định làm gì, tóm lại, trông rất nguy hiểm, cô phải nhanh chóng chạy trốn.
Nhưng với tình hình hiện tại thì không thể chạy được. Triệu Sứ đột nhiên liếc thấy Hà Đông ở hàng ghế trước, lập tức hét lớn: "Chú Hà! Giúp cháu mở cửa xe!"
Hà Đông nghe cô nói vậy liền xuống xe.
Sau đó... không còn gì nữa.
--------------------------------------------------