Đường Mai gật đầu: "Đúng vậy, Tiểu Sứ, cậu giấu kỹ quá, trước đây chúng tớ không biết cậu nhảy đẹp như vậy. Có tài năng như thế, sao không thể hiện sớm hơn?"
Trong số tất cả các video quay trực tiếp tối nay thì video của Hạ Thanh Thanh và Triệu Sứ là hot nhất. Hạ Thanh Thanh vì phá vỡ hình tượng trong sáng trước đây nên khiến mọi người phải sáng mắt. Còn Triệu Sứ, mọi người phát hiện ra rằng khi cô không l.i.ế.m cẩu thì đẹp hơn bình thường gấp trăm lần.
"Tiểu Sứ, nếu cậu thể hiện mặt này của mình sớm hơn thì cũng không đến nỗi mất mặt như vậy trong đêm chào đón tân sinh viên, cũng không bị loại ngay từ vòng đầu tiên khi bình chọn hoa khôi trường." Đường Mai nhắc đến ‘Lịch sử đen tối’ của Triệu Sứ, vô cùng đau lòng.
Ban đầu, với nhan sắc và tài năng của Triệu Sứ, cô hoàn toàn có cơ hội được chọn làm hoa khôi trường nhưng cái mác ‘liếm cẩu’ của cô đã che lấp tất cả những ưu điểm khác, khiến cô bị loại ngay từ vòng bỏ phiếu công khai đầu tiên.
Lúc đó, Đường Mai đã tiếc nuối thay cho Triệu Sứ rất lâu.
Thời gian đó, tất cả các khoa trong trường đều đang bình chọn hoa khôi khoa, Hạ Đường đương nhiên được bình chọn là hoa khôi khoa Văn học. Nhưng cô ấy cũng không phải dễ dàng được chọn như vậy, giữa chừng đã mấy lần suýt bị nữ phụ chen chân vào.
Hơn nữa, sau này nữ phụ còn tỏa sáng rực rỡ trong hoạt động của câu lạc bộ, lập tức trở thành đối tượng được toàn thể nam sinh trong trường săn đón, những người theo đuổi cô ấy có thể xếp hàng từ căng tin số 1 đến căng tin số 8. Còn có rất nhiều người phản đối vì cô ấy, cho rằng nên tổ chức lại cuộc bình chọn hoa khôi khoa.
Triệu Sứ nhớ rất rõ những tình tiết này trong tiểu thuyết nhưng đồng thời cũng rất nghi ngờ, mình đã vào đây lâu như vậy rồi, tại sao vẫn chưa gặp nữ phụ?
Đợi đến khi ba người khác trong ký túc xá đều đã ngủ, Triệu Sứ mới một mình trốn trong chăn, lôi tiểu thuyết gốc của thế giới này ra.
Khi cô nhìn thấy tên Hạ Thanh Thanh trên màn hình bảng điều khiển, trong lòng vô cùng kinh ngạc.
Hạ Thanh Thanh chính là nữ phụ số 2 trong nguyên tác, bề ngoài trong sáng nhưng tâm tư rất sâu.
Triệu Sứ không nhận ra cô ấy, một là vì trong ghi chép của mình, cô ấy chỉ dùng “nữ phụ” để thay thế, không viết tên đầy đủ; hai là vì thời gian và bối cảnh quen biết của hai người hoàn toàn khác với trong sách nên cô vẫn luôn không liên hệ hai người này với nhau.
Khi Triệu Sứ quen biết Hạ Thanh Thanh, cô ấy vẫn là bạn gái của Hạ Diêu. Còn trong sách, lần đầu tiên nữ phụ gặp cô ấy là trong buổi dạ hội đón giao thừa của trường, lúc đó cô ấy đã sớm trở về cuộc sống độc thân rồi.
Bây giờ Triệu Sứ rất hoảng, cô cảm thấy mình dường như vô tình xen vào tuyến cốt truyện của nữ phụ.
Cô lo lắng đến nỗi cả đêm ngủ không ngon, sáng hôm sau thức dậy đầu đau như muốn nứt ra. Buổi sáng trên lớp, cô chợp mắt một lúc, lúc này mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-120-b.html.]
Buổi chiều không có tiết, ba người kia đều có việc, Triệu Sứ định một mình về ký túc xá tiếp tục ngủ bù.
Đường về ký túc xá phải đi qua sân thể dục phía đông, rìa ngoài cùng của sân thể dục phía đông là một sân bóng rổ. Triệu Sứ sợ bị bóng đập trúng nên lần nào cũng đi ở phía bên kia đường. Nhưng dù vậy, hôm nay cô vẫn không may bị một quả bóng rổ đập trúng đầu.
Triệu Sứ vốn đã chóng mặt, bị bóng rổ đập trúng, trực tiếp ngã ngồi xuống đất.
Thật không may, tên không có mắt kia còn đứng cách lưới bảo vệ, lớn tiếng hét với cô: "Bạn học! Có thể làm phiền bạn ném quả bóng đó qua đây được không?"
Không những không xin lỗi mà còn bắt cô ném bóng! Ném cái đầu nhà cậu ấy!
Triệu Sứ đứng dậy khỏi mặt đất, ôm quả bóng rổ chạy về ký túc xá.
Về đến ký túc xá, cô đặt quả bóng rổ vào bồn rửa mặt ở ban công, sau đó tự mình trèo lên giường ngủ khò khò.
Cô vốn định đợi ngủ dậy rồi sẽ trả lại quả bóng rổ, kết quả khi tỉnh dậy, sắc trời đã đổi.
Đi trên đường, mọi người đều nhìn cô bằng ánh mắt thương cảm.
Nhịn cơn khó chịu, cuối cùng cũng đến được sân bóng rổ, cô không tìm thấy tên con trai ném bóng vào đầu mình buổi sáng nhưng lại nhìn thấy Hạ Diêu.
Hạ Diêu nhìn thấy cô, lập tức chạy xuống sân. Anh nhìn quả bóng rổ trong tay cô, kinh ngạc nói: "Quả bóng rổ này thật sự là do cô lấy đi sao?"
"Là tôi lấy thì sao?" Triệu Sứ ngơ ngác nói.
"Vậy thì những gì trên bài đăng là thật sao?"
"Bài đăng gì? Thật hay giả cái gì?" Triệu Sứ cảm thấy lúc này Hạ Diêu đang chơi trò đố chữ với mình.
"Quả bóng rổ này là của Tống Hứa Nghiễn." Ánh mắt Hạ Diêu nhìn Triệu Sứ dần dần giống như những người khác, mang theo sự thương cảm sâu sắc. "Bài đăng đó nói rằng cô biết anh ta có bạn gái rồi, vì quá đau lòng tuyệt vọng cho nên mới mang quả bóng rổ của anh ta về làm kỷ niệm, xem ra chuyện này là thật."
Câu nói này của Hạ Diêu thành công khiến cpu của Triệu Sứ cháy khét lẹt.
--------------------------------------------------