Chi phí sinh hoạt ở Đại học Rayton cao hơn nhiều so với tưởng tượng của Triệu Sứ, cô sợ ngồi ăn núi lở, vội vàng tìm một công việc kiếm tiền - đi học hộ.
Có ba loại hình dịch vụ: Loại đầu tiên rẻ nhất, chỉ chịu trách nhiệm điểm danh; Loại thứ hai đắt hơn một chút, sẽ giúp ghi âm, ghi chép; loại thứ ba đắt nhất, có thể mô phỏng lại cho bạn bài giảng của giáo viên.
Tuần đầu tiên cô không kiếm được bao nhiêu tiền, tổng cộng chỉ nhận được ba đơn hàng, chưa đến một trăm tệ. Đều là loại chỉ điểm danh hộ, và đều là tiết đầu tiên của buổi sáng.
Bản thân Triệu Sứ là một người rất ghét dậy sớm, thế nhưng vì để không phải bồi thường tiền, cô cắn răng ép mình phải thức dậy.
Tiết học sáng thứ sáu hôm nay là tiết học hộ cuối cùng trong tuần này của cô. Đến tuần sau, cô sẽ bắt đầu tăng giá, cụ thể là tính phí theo thời gian lên lớp, giờ học càng sớm thì chi phí càng đắt.
Không thể chịu đựng nỗi khổ dậy sớm này một cách vô ích được.
Sau khi Triệu Sứ tìm thấy lớp học, cô lẻn vào từ cửa sau. Hàng ghế cuối cùng đã có người ngồi, cô chỉ có thể ngồi ở hàng ghế kế cuối.
Triệu Sứ chọn một vị trí bên cạnh tường, sau đó nằm xuống ngủ.
Cô cũng không phải là ngủ thật, chỉ chợp mắt một chút để xua tan cơn buồn ngủ.
Nằm xuống không lâu, cô nghe thấy bên cạnh có tiếng con trai hỏi: "Bạn học, chỗ này có người ngồi không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-69-a.html.]
Cô cũng không ngẩng đầu lên, chỉ nhỏ giọng nói: "Không có."
Đến khi nghe thấy tiếng thầy giáo bắt đầu giảng bài, cô mới dụi mắt, hơi ngẩng đầu lên.
"Là cậu à!" Nam sinh bên cạnh nhìn thấy khuôn mặt của Triệu Sứ, kinh ngạc nói: "Sao em lại ở đây? Em là sinh viên của khoa này sao?"
Triệu Sứ ngây người nhìn chằm chằm người kia một lúc lâu, cuối cùng cũng nhớ ra đó là nam sinh đã từng thêm WeChat của cô lúc ở trong hội trường, sau đó lại xóa cô ra khỏi danh sách bạn bè.
Triệu Sứ cười ngượng ngùng: "Tôi đến nghe ké, anh nhỏ giọng thôi."
Nói lớn như vậy làm gì, đừng làm hỏng việc làm ăn của cô.
"Ồ ồ." Nam sinh kia hơi cúi xuống một chút, hạ giọng nói: "Vậy sau này nếu như em có muốn đến nghe ké thì cứ báo trước với anh một tiếng, anh giữ chỗ cho em."
Nói xong, nam sinh lấy điện thoại ra đưa cho cô: "Lần trước WeChat của em bị một tên thần kinh kia chạy đến xóa mất, anh còn tưởng sau này sẽ không gặp lại em nữa, không ngờ lại trùng hợp như vậy. Cho anh số điện thoại đi, số điện thoại dùng tiện hơn WeChat."
"Thần kinh? Thần kinh gì cơ?" Triệu Sứ nghe mà chẳng hiểu gì cả.
"Lúc đó anh đang trên đường trở về thì có một tên thần kinh đột nhiên chạy đến giật điện thoại của anh, sau đó xóa mất WeChat của em. Thôi bỏ đi, cũng không quan trọng."
Anh đương nhiên biết Tống Hứa Nghiễn, anh ta chính là nhân vật nổi tiếng của Đại học Rayton, ngay từ ngày nhập học đầu tiên đã gây ra một trận oanh động không nhỏ trong trường, còn được bình chọn là nam thần khóa mới với số phiếu rất cao trên diễn đàn trường. Hơn nữa, trong buổi lễ chào đón tân sinh viên trước đó, anh còn từng ngồi cạnh Tống Hứa Nghiễn.
--------------------------------------------------