Cuối cùng, Triệu Sứ nghe thấy Tống Hứa Nghiễn nói: "Tôi sao có thể thích..."
Chữ cuối cùng của anh ta rất nhẹ, lại giống như đột ngột dừng lại, tóm lại Triệu Sứ không nghe thấy.
Tống Hứa Nghiễn dường như vừa mới phát hiện ra Triệu Sứ, anh ta ngẩng đầu đờ đẫn nhìn cô. Cùng lúc đó, những bạn học đang hóng hớt xung quanh cũng đồng loạt quay đầu nhìn cô, trong ánh mắt có chế giễu, có thương hại, cũng có thờ ơ.
Triệu Sứ nhớ rõ ràng, đây là cảnh diễn thứ hai trăm linh năm của cô.
Rõ ràng đã nhìn thấy ánh sáng chiến thắng rồi, lại đột nhiên bị cắt ngang ở đây.
Cốt truyện tình cảm của nữ chính đột nhiên sụp đổ cũng đành thôi, tại sao nữ chính đã sụp đổ rồi, cô chỉ là một nữ phụ mà vẫn phải tiếp tục diễn theo cốt truyện, bị sỉ nhục công khai như vậy chứ?
Cô còn chưa nhận được tiền, chưa trả được lương, vậy mà còn phải ở đây chịu thương tích công việc như thế này! Triệu Sứ càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng tủi thân, cuối cùng bật khóc nức nở, khóc đến kinh thiên động địa.
Cô vừa khóc vừa chạy về, bó hoa trên tay cũng bị cô ném đi.
Cô về khóc suốt một đêm, muốn tìm hệ thống nhưng lại không tìm thấy, không biết tại sao điện thoại của nó cũng không gọi được.
Ngày hôm sau, Triệu Sứ không đi học nữa, cô muốn buông xuôi hoàn toàn.
Ba người bạn cùng phòng biết chuyện tối qua, tưởng rằng cô lại một lần nữa bị Tống Hứa Nghiễn từ chối trước mặt mọi người, bị kích thích nên không muốn đi học, vì vậy đã đi xin phép nghỉ học giúp cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-186-a.html.]
Trưa hôm đó, lúc bọn họ tan học về thì thấy Triệu Sứ vẫn đang nằm trên giường: "Tiểu Sứ, cậu tắt điện thoại à? Lục Cảnh Dương nói anh ấy gọi điện cho cậu không được."
"Lục Cảnh Dương?" Trong mắt Triệu Sứ lóe lên một tia sáng.
"Đúng vậy, bây giờ anh ấy đang ở dưới lầu đợi cậu, cậu có muốn xuống gặp không?"
"Gặp, bây giờ gặp ngay!" Triệu Sứ nhanh chóng bò dậy khỏi giường, khoác một chiếc áo khoác, đi dép lê, tóc tai bù xù, cứ thế mà đi xuống.
Cô vừa chạy vừa nghĩ, sao mình lại quên mất người đồng nghiệp tốt của mình chứ! Biết đâu anh ấy có thể giúp đỡ thì sao?
Lục Cảnh Dương tìm Triệu Sứ cả một đêm, lại ở dưới lầu đợi cô cả một buổi sáng, bây giờ tinh thần đã có chút mơ hồ, may mà cuối cùng cũng gặp được người.
Triệu Sứ đầu tóc bù xù như ổ gà chạy ra, còn không đợi Lục Cảnh Dương mở miệng, cô đã túm lấy cánh tay anh, vẻ mặt như thể trời sắp sập đến nơi: "Lục Cảnh Dương, có chuyện lớn rồi! Tối qua em nhìn thấy..."
"Lên xe trước, đến chỗ anh rồi nói."
Vì lúc này đang là buổi trưa, rất nhiều sinh viên từ căn tin ăn cơm về, dưới ký túc xá nữ người ra người vào. Triệu Sứ trải qua chuyện tối qua, hiện tại vẫn đang là tâm điểm bàn tán của bài đăng trên diễn đàn trường, Lục Cảnh Dương sợ cô lại gây ra lời ra tiếng vào gì đó, liền kéo cô lên chiếc xe đang đậu ở bên đường.
Lục Cảnh Dương đưa Triệu Sứ về căn hộ của anh, sợ cô quá đói, liền đặt trước một phần đồ ăn ngoài của nhà hàng dưới lầu cho cô.
Lúc ở trên xe Triệu Sứ đã kể hết mọi chuyện cho Lục Cảnh Dương nghe một lần, đến khi ăn cơm ở căn hộ của anh vẫn không nhịn được mà kể lại một lần nữa.
--------------------------------------------------