Ban đầu Triệu Sứ còn tưởng là phóng viên cố tình chặn cô ở đây, tự nhủ sức hấp dẫn của tấm huy chương này của mình lớn quá, sau đó mới biết là nhà họ Tống gọi người đến.
Triệu Sứ biết nhà Tống Hứa Nghiễn là nhà giàu nhất trong nhóm nhân vật chính nhưng vẫn không biết nhà anh ta làm gì. Sau khi đến đó mới biết là làm về kỹ thuật thông tin và truyền thông. Công ty của bọn họ được coi là công ty dẫn đầu trong lĩnh vực ICT trên toàn cầu, doanh thu hàng năm đứng đầu trong số tất cả các doanh nghiệp tư nhân trong nước.
Vì gần đây công ty đã nghiên cứu ra một sản phẩm mới, cần phải tổ chức họp báo nên đã liên hệ với một số phóng viên báo chí đến.
Họ tổ chức họp báo tại khách sạn, sau khi kết thúc thì mời các phóng viên đến nhà dùng bữa tối. Triệu Sứ xuống xe vừa vặn gặp phải nhóm phóng viên đó, có mấy người vẫn luôn muốn phỏng vấn Triệu Sứ nhưng không liên lạc được với cô, nghe nói hôm nay cô sẽ đến nên đã ngồi chồm hổm ở cửa đợi.
Triệu Sứ cũng không hiểu vì sao nhà họ Tống họp báo, mời báo chí đến ăn cơm mà lại tiện thể mời luôn cả cô. Sau đó Tống Hứa Nghiễn đến dẫn Triệu Sứ vào nhà, nói là bố anh ta muốn gặp cô.
Bố Tống là người sáng lập kiêm chủ tịch tập đoàn Tống thị, công việc rất bận rộn, bình thường mười ngày nửa tháng mới về nhà một lần. Hôm nay vì phải họp báo và tiếp đón báo chí nên mới về nhà.
Triệu Sứ vẫn không hiểu, nếu muốn hợp tác kinh doanh với nhà họ Hạ thì tìm chú của cô là được, tìm cô để làm gì?
Cô được Tống Hứa Nghiễn dẫn vào thư phòng, lập tức có người giúp việc bưng trà nước đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-201-b.html.]
"Em đừng căng thẳng, bố anh thấy chữ viết của em rất đẹp, muốn trao đổi với em một chút về kinh nghiệm trong phương diện này."
"Chữ viết gì cơ?" Triệu Sứ ngơ ngác.
Tống Hứa Nghiễn quay đầu đi, biểu cảm có chút không tự nhiên: "Chữ Phúc em tặng anh vào dịp Tết, anh dán ở cửa phòng ngủ, bố anh tình cờ nhìn thấy."
"Hả? Chỉ vì mấy chữ đó thôi sao?"
Chỉ vì mấy chữ đó mà cố ý gọi cô đến? Một ông trùm kinh doanh rảnh rỗi đến thế sao? Muốn trao đổi với một người trẻ tuổi về kinh nghiệm viết chữ? Triệu Sứ cảm thấy cách nói này quá miễn cưỡng, Tống Hứa Nghiễn phải ngây thơ lắm mới đi tin lời ba hoa của ba mình.
Triệu Sứ vừa uống một ngụm trà thì ông Tống đã đến. Một người đàn ông trung niên có ngũ quan rất giống Tống Hứa Nghiễn nhưng vì tuổi tác và kinh nghiệm khác nhau nên đôi mắt của ông trông điềm đạm và kín đáo hơn.
Sau khi ông đến quả thực đã khen ngợi nét chữ thư pháp của Triệu Sứ một hồi, còn bảo cô viết cho mình mấy chữ, nói là sẽ đóng khung treo trong phòng làm việc. Triệu Sứ thừa nhận chữ mình khá đẹp, nhưng ông Tống là một ông trùm trong giới, chắc chắn quen biết rất nhiều nhà thư pháp nổi tiếng, lại chỉ vì mấy chữ này mà gọi cô đến, cô luôn cảm thấy có gì đó không đúng.
Sau khi ông Tống ra ngoài, mẹ Tống vào nói chuyện với Triệu Sứ, cuối cùng cô mới cảm thấy mọi chuyện trở nên hợp lý.
--------------------------------------------------