Gần đến trưa, Triệu Sứ đề nghị xuất viện, kết quả không có ai đồng ý, bọn họ muốn để cô ở lại bệnh viện quan sát thêm một ngày.
Buổi tối, Triệu Sứ hết lời khuyên nhủ, cuối cùng cũng thuyết phục được mọi người về nghỉ ngơi. Cô một mình nằm trên giường không ngủ được, ngồi dậy nằm sấp ở bệ cửa sổ ngắm trăng.
Bây giờ là cuối tháng chín, trăng từ tròn khuyết dần, dần dần cong thành hình một chiếc cung. Giữa cung có một mũi tên xuyên qua đám mây, chỉ thẳng xuống mặt đất dưới chân.
"Tiểu Sứ."
Triệu Sứ đang ngắm trăng thì đột nhiên nghe thấy có người gọi tên mình, cô tìm kiếm xung quanh, phát hiện âm thanh phát ra từ cửa phòng bệnh.
Đêm khuya thanh vắng, Lục Cảnh Dương mặc chiếc áo sơ mi ngắn tay màu trắng, như khoác lên mình nửa vầng trăng.
Triệu Sứ ngạc nhiên nhìn anh: "Anh đến đây làm gì? Ngày mai em xuất viện rồi, sao anh lại đột nhiên chạy đến đây thế, giờ đã là nửa đêm rồi."
"Anh đến đưa đồ cho em."
Lục Cảnh Dương lấy từ trong túi ra một chiếc đồng hồ cổ màu đồng, đưa cho Triệu Sứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-222-b.html.]
Nắp đồng hồ dưới ánh trăng tỏa ra ánh sáng lạnh màu nâu loang lổ, Triệu Sứ có chút kinh ngạc: "Sao anh lại tặng em cái này? Em không thể nhận đâu!"
"Em không muốn về nhà sao? Chiếc đồng hồ này còn có thể chạy được 10 giờ nữa, để nó đưa em về nhà."
Đồng hồ vạn niên lịch của Trạm thời không, là một đạo cụ xuyên không, là đạo cụ có giá cao nhất trong cửa hàng. Ngoài việc đắt tiền, nó còn có hạn chế khi mua, cứ năm mươi năm mới có thể mua một lần, một lần chỉ được mua một chiếc.
Điều kiện mua khắc nghiệt tương xứng với giá trị của nó, mỗi chiếc đồng hồ vạn niên lịch có thể chạy được mười hai giờ. Nó không tuân theo quy luật không gian, có thể đưa chủ nhân đến bất kỳ thời điểm nào của bất kỳ thế giới nào.
Triệu Sứ từng mua một chiếc đồng hồ vạn niên lịch, trở về thế giới trước khi cô mất, ngồi trước cửa nhà mười hai giờ. Vốn với số năm làm việc và tiền tiết kiệm của cô có thể mua thêm chiếc thứ hai nhưng cô đã dùng tiền để mua một đạo cụ cưỡng chế thoát ra.
Vì vậy Triệu Sứ rất thích tiền, cô muốn thật nhiều tiền, như vậy cô có thể về nhà thêm một lần nữa.
Mặc dù vậy, cô vẫn từ chối ý tốt của Lục Cảnh Dương.
"Thực ra sau khi đến Trạm thời không, em đã về nhà một lần rồi. Hôm nay ban ngày em không tỉnh táo, những lời em nói không thể coi là thật. Anh cứ giữ chiếc đồng hồ này đi, nó quá quý giá, em nghĩ anh cũng có nơi nào đó rất muốn đến."
Hầu hết những người ở Trạm thời không đều là những người đã mất ở thế giới thực, nhiều người giống như Triệu Sứ, có chấp niệm không thể từ bỏ đối với thế giới trước đây của mình. Cũng có một số người đã buông bỏ nhưng khi làm nhiệm vụ lại nảy sinh mối liên hệ sâu sắc với một thế giới nào đó, chỉ có thể nhờ đến sức mạnh của đồng hồ để quay lại nhìn một lần.
Gần như mỗi người trong số họ đều có một nơi chôn giấu bí mật trong lòng, Triệu Sứ cảm thấy, trong lòng Lục Cảnh Dương nhất định cũng có một nơi như vậy.
--------------------------------------------------