Triệu Sứ biết rất nhiều lý thuyết dùng để phân biệt phương hướng ngoài trời, ví dụ như xem bóng cây, xem sao Bắc Đẩu hoặc sao Nam Thập Tự, xem vân gỗ gốc cây hoặc mức độ rậm rạp của cành lá. Nhưng lúc này cô phát hiện ra rằng, những lý thuyết này không phải lúc nào cũng có thể áp dụng vào thực tế.
Ví dụ như thời điểm cô đang ở, không có cả mặt trời lẫn các vì sao, xung quanh không có cây nào bị chặt hoặc bị sét đánh mà để lộ ra gốc cây, thêm vào đó là mùa đông giá lạnh, cả ngọn núi trọc lóc, chỉ có cành mà không có lá, căn bản không có sự khác biệt giữa rậm rạp và thưa thớt.
Triệu Sứ lạnh đến mức phải dậm chân liên tục, cuối cùng quyết định không lên núi nữa, trước tiên đến chân núi tìm một cửa hàng tạp hóa nào đó để vào sưởi ấm, sau đó xem thử có thể mượn điện thoại của ai đó hay không.
Triệu Sứ không phân biệt được phương hướng nhưng vẫn có thể cảm nhận được hướng lên và xuống. Chỉ là địa hình của ngọn núi này không đơn giản như cô nghĩ. Cô đi xuống một đoạn đường, vậy mà lại bắt đầu leo lên. Đi đi lại lại mấy đoạn đường đều như vậy khiến cô cũng không dám chắc rằng mình có đang đi xuống hay không.
Lúc Lục Cảnh Dương tìm thấy Triệu Sứ, cô đang ngồi xổm sau một cái thân cây khá to, người co ro lại, trông vừa đáng thương vừa bất lực, giống như một chú mèo con hay chú chó con bị người ta bỏ rơi.
Anh nhớ lại một đêm hè mưa như trút nước, khi anh tìm thấy cô ở bên ngoài, cô cũng co ro như vậy dưới mái hiên của một cửa hàng đã đóng cửa.
Triệu Sứ đang ngồi xổm trên mặt đất suy nghĩ xem nên thỏa hiệp với hệ thống hay là tiếp tục đi về phía trước thì đột nhiên trước mắt tối sầm lại. Một chiếc áo từ trên đầu trùm xuống, bao trùm toàn thân cô.
Trong đầu Triệu Sứ chợt hiện lên những vụ án về việc phụ nữ đi lạc bị bắt cóc ở vùng núi hoang vu.
May mắn thay, cô chưa kịp hoảng sợ quá lâu thì chiếc áo trên người đã trượt xuống, Ngay thời điểm "Tầm nhìn phục hồi", cô ngẩng đầu lên nhìn người đã "Đột kích" mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-140-a.html.]
Khi nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc đó, Triệu Sứ đầu tiên là hơi sửng sốt, sau đó kích động nắm lấy cánh tay anh: "Lục Cảnh Dương! Sao anh biết em ở đây vậy!"
Lục Cảnh Dương im lặng đỡ cô đứng dậy, đồng thời giúp cô mặc áo vào.
Thấy anh chỉ mặc một chiếc áo len, còn chiếc áo khoác ngoài hiện đang ở trên người cô, Triệu Sứ đẩy tay anh ra, cởi áo: "Em không cần, em không lạnh, anh mặc đi."
Vừa dứt lời, đột nhiên có một bàn tay áp lên mặt cô.
Bàn tay đó nhẹ nhàng vuốt ve má cô, lại chạm vào mũi cô: "Mặt lạnh như vậy, sao có thể không lạnh được. Em mặc áo vào đi, đừng để đến lúc đó bị bệnh rồi, còn phải có người đưa em xuống núi khám bệnh."
"Nhưng mà..." Triệu Sứ nhỏ giọng phản bác: "Nếu anh bị bệnh, chẳng phải cũng cần có người đưa anh xuống núi sao?"
"Anh không lạnh, thậm chí còn rất nóng, nóng đến mức đổ mồ hôi rồi." Lục Cảnh Dương nói.
Triệu Sứ trừng mắt nhìn anh, nói: "Không tin."
Trong cái thời tiết quỷ quái mà đến điện thoại còn không chịu nổi này, trên người anh chỉ mặc một chiếc áo len mà có thể nóng đến đổ mồ hôi sao?
--------------------------------------------------