Ánh mắt Triệu Sứ đang dõi theo Lục Cảnh Dương trên sân, đột nhiên bên tai nghe thấy có người đoán già đoán non về mối quan hệ giữa cô và Hạ Diêu, giọng nói của người kia rất lớn. Cô quay đầu nhìn về phương hướng phát ra âm thanh, không ai khác, chính là cậu con trai đã ném bóng đập vào cô lần trước.
Cậu con trai đó cũng phát hiện ra Triệu Sứ đang nhìn mình, liền cười toe toét đi tới ngồi xuống bên cạnh cô, thẳng thắn hỏi: "Cô và Hạ Diêu có quan hệ gì vậy? Sao hôm nay cậu ta lại đưa cô đến đây? Hai người đang yêu nhau à?"
Triệu Sứ không muốn để ý đến anh ta nhưng cô không chịu nổi việc anh ta cứ vô tư sáp lại gần mình, đành phải lạnh lùng đáp một câu: "Liên quan gì đến anh."
Cậu con trai đó “Chậc” một tiếng, chế giễu: "Kiêu căng cái gì? Còn không phải chỉ là một con ch.ó mà Tống Hứa Nghiễn không thèm nhìn đến thôi sao!"
Vừa dứt lời, chỉ thấy một quả bóng rổ bay thẳng tới, “bụp” một tiếng đập mạnh vào mặt khiến cho anh ta ngã lăn quay, m.á.u mũi và m.á.u miệng không ngừng chảy ra trông rất đáng sợ, các cô gái xung quanh cũng bị dọa cho bỏ chạy.
Triệu Sứ cũng giật mình, cô quay đầu tìm người ném bóng, vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện ra người đó là Lục Cảnh Dương.
Lục Cảnh Dương tựa như biến thành một người khác hoàn toàn so với vừa nãy, sát khí trên người tăng vọt, gân xanh trên trán nổi lên, giống như một con quái thú hung dữ vừa thoát khỏi lồng giam, muốn xé nát sinh vật trước mặt ra thành trăm mảnh.
Trên người anh tỏa ra một luồng hơi thở đẫm máu, trong khoảnh khắc đó, Triệu Sứ vô cớ nhìn thấy bóng dáng của một người khác trên người anh.
"Lục Cảnh Dương." Triệu Sứ run rẩy gọi một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-125-a.html.]
Lục Cảnh Dương nghe thấy tiếng gọi, trong nháy mắt, sự tàn nhẫn giữa hai đầu lông mày lập tức tan biến.
Anh quay đầu nhìn Triệu Sứ, nở một nụ cười giống như đang an ủi cô, sau đó đi đến trước mặt cậu con trai kia, mặt không biểu cảm nói: "Xin lỗi nhé bạn học, vừa nãy lúc chuyền bóng hơi bất cẩn, lần sau cậu ngồi ra xa một chút."
Cậu con trai kia mặt mày đầy m.á.u nằm trên đất rên rỉ: "Lục Cảnh Dương! Cậu chắc chắn là cố ý! Tôi sẽ đi mách thầy giáo!"
Anh ta vừa dứt lời, lại nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết, cúi đầu nhìn xuống, là Tống Hứa Nghiễn đang giẫm lên mắt cá chân của anh ta.
Tống Hứa Nghiễn cười đầy ác ý: "Tôi cố ý đấy, cậu có giỏi thì đi mách thầy giáo đi."
Tống Hứa Nghiễn là một tên côn đồ nổi tiếng trong trường, gia đình có tiền có thế, kẻ dám đắc tội với anh ta chắc chắn sẽ bị đuổi học.
Cậu con trai kia buộc phải chọn cách nhẫn nhịn vào lúc này.
Ngày càng có nhiều người vây xem, Hạ Diêu thấy đánh như vậy cũng đủ rồi, sợ sẽ có người gọi giáo viên đến, vội vàng ra mặt hòa giải.
Anh ta đỡ cậu con trai đang nằm trên mặt đất dậy, giả vờ an ủi: "Được rồi được rồi, cậu mau về rửa mặt, cầm m.á.u đi. Lần sau xem bóng đừng mất tập trung, sân bóng rổ vốn dĩ rất dễ xảy ra tai nạn."
--------------------------------------------------