"Trên người em có một mã vạch có thể nhận dạng danh tính." Cánh tay Lục Cảnh Dương đặt lên bả vai của Triệu Sứ, đầu ngón tay ấm áp chạm vào làn da ở đó.
Triệu Sứ cứng đờ đứng đó, rất lâu sau, cô mới tìm lại được giọng nói của mình: “Tối hôm đó trong lúc say em đã nói cho anh biết sao?”
"Tối hôm đó em đúng là đã nói rất nhiều, nhưng không nói những chuyện này."
"Vậy là… do em vô tình nói ra suy nghĩ trong lòng, bị anh nghe thấy sao?"
"Cũng không hẳn."
Triệu Sứ còn đang muốn hỏi tiếp thì đã nghe Lục Cảnh Dương nói: "Bây giờ hơi muộn rồi, hay là em đến chỗ anh, anh sẽ giải thích mọi chuyện từ đầu đến cuối cho em."
"Đến chỗ anh?"
"Ừm, không phải em còn phải làm nhiệm vụ sao? Thời gian này cứ ở chỗ anh đi."
Nghe anh thản nhiên nói về nhiệm vụ của mình, Triệu Sứ thầm nghĩ, nhiệm vụ này còn có thể làm nữa không? Chắc hẳn bây giờ cô nên trực tiếp thu dọn đồ đạc, cút khỏi thế giới này thôi.
"Em yên tâm, nhiệm vụ vẫn có thể tiếp tục, anh sẽ không ảnh hưởng đến em."
"... Được rồi." Tuy Triệu Sứ rất ghét việc suy nghĩ trong lòng của mình có thể bị người khác nghe thấy bất cứ lúc nào nhưng bây giờ cô chỉ có thể chấp nhận sự thật này.
Triệu Sứ mang tâm trạng phức tạp đi theo Lục Cảnh Dương về.
Đến căn hộ, Lục Cảnh Dương hỏi Triệu Sứ có muốn uống nước không, Triệu Sứ lắc đầu. Anh lại hỏi cô có muốn thay quần áo trên người ra trước không, Triệu Sứ lại lắc đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-135-a.html.]
Lục Cảnh Dương có chút bất lực nhìn cô: "Được rồi, những gì em muốn biết, anh đều có thể nói cho em." Anh đưa một tay về phía Triệu Sứ, nghiêm túc nói: Chúng ta làm quen lại nhé, mã số của anh là 9903207778334."
Triệu Sứ ngây người, một lúc sau mới hỏi lại: "Ý anh là gì?"
"Anh cũng giống em." Lục Cảnh Dương bình tĩnh nói: "Cũng là một thành viên của trạm không gian."
Trong phòng rất yên tĩnh, Triệu Sứ thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, cảm nhận được m.á.u trong cơ thể mình lại bắt đầu chảy.
"Anh là đồng nghiệp của em?!" Triệu Sứ cố gắng đè nén cảm giác phấn khích trong lòng mình.
"Phải."
Nghe Lục Cảnh Dương trả lời như vậy, Triệu Sứ nắm lấy tay anh, xúc động đến mức nước mắt lưng tròng: "Không ngờ lại gặp được đồng nghiệp ở đây! Em đây là giẫm phải cái vận may gì thế! Còn tưởng rằng nhiệm vụ lần này đã lật xe rồi chứ!"
Lục Cảnh Dương cụp mắt nhìn Triệu Sứ đang nắm lấy tay mình. Cánh tay cô trắng ngần, mềm mại giống như không có xương, anh dùng sức nắm chặt, nhiệt độ trong lòng bàn tay dần nóng lên.
"Đồng nghiệp, sao anh lại ở đây? Anh cũng đến để hoàn thành nhiệm vụ sao? Nhiệm vụ của anh là gì? Em có thể giúp gì cho anh không?"
Triệu Sứ dường như có một trăm lẻ tám lời muốn hỏi.
Lục Cảnh Dương nghiêm túc nghe cô nói xong, đôi môi khẽ mấp máy: "Anh không phải."
"Hả? Không phải cái gì?"
"Anh không phải đến để hoàn thành nhiệm vụ, anh bị phạt đến đây."
Toàn thân Triệu Sứ đột nhiên cứng đờ, ngay sau đó lập tức buông tay anh ra, lùi về sau một bước lớn, cảnh giác nói: "Anh đã phạm lỗi gì ở trạm không gian vậy?"
--------------------------------------------------