Mùng 5 đi chúc Tết, Triệu Sứ ngồi trên xe, nghe thấy điện thoại của Hạ Đường liên tục phát ra tiếng tin nhắn, sau đó cô ấy lại bắt đầu công cuộc gõ phím.
Cũng không biết là đang trò chuyện với ai mà lại có nhiều chuyện để nói như vậy, bình thường cũng không thấy cô ấy trò chuyện với mình nhiều như vậy. Triệu Sứ muốn tiến lại gần để nhìn lén, thế nhưng Hạ Đường luôn có thể phát hiện ra rất kịp thời, sau đó úp màn hình điện thoại vào người: "Không được phép xem lén điện thoại của chị!"
Triệu Sứ chột dạ ngồi về chỗ cũ, lẩm bẩm: "Hung dữ thế, không xem thì không xem."
Năm nay không giống năm ngoái, sau khi Triệu Sứ cùng Hạ Đường đi chúc Tết thầy dạy đàn của cô ấy xong thì kéo cô ấy cùng đến nhà Tống Hứa Nghiễn.
Hôm nay nhà anh ta có tiệc họp mặt gia đình, Hạ Đường cần phải đến đó để lộ mặt, cho họ biết sự tồn tại của cô ấy, sau đó đợi đến sinh nhật Tống Hứa Nghiễn, cô ấy sẽ lại xuất hiện một cách tao nhã trong buổi tiệc, được Tống Hứa Nghiễn táo bạo tỏ tình, trở thành con dâu tương lai được nhà họ Tống công nhận.
Những điều này đều là cốt truyện trong sách, Hạ Đường không biết, cô ấy chỉ nghĩ là Triệu Sứ muốn đến đó, thậm chí khi đến nơi cô ấy còn không muốn xuống xe.
Sau đó xe chạy đến trước cửa biệt thự nhà Tống Hứa Nghiễn, Triệu Sứ nhìn những người già trẻ lớn bé lấp lánh trang sức bên trong, cô cũng không muốn xuống xe nữa.
Từ khu vườn trước cửa đến phòng khách, chỗ nào cũng có người. Cô chỉ có thể cảm thán một câu, quả nhiên là gia tộc lớn, con cháu đông đúc!
Triệu Sứ liên tục tự nhủ với bản thân, cô có cảnh tượng lớn nào mà chưa từng thấy chứ, chút người này thì tính là gì, sau đó để Hạ Đường đi trước mở đường cho mình.
Ban đầu Tống Hứa Nghiễn không nhìn thấy Triệu Sứ, anh ta còn đang định hỏi Hạ Đường xem sao cô lại không đến, một lát sau mới nhìn thấy sau lưng Hạ Đường còn có một "Cái đuôi nhỏ."
Vẻ mặt cô rất vui tươi, trên người khoác áo khoác lông cừu hai mặt ngắn màu đỏ, cổ tay áo và cổ áo đều được viền một vòng lông xù, tết hai b.í.m tóc, đội một chiếc mũ lolita màu trắng sữa ngốc nghếch. Dây buộc hai bên mũ buộc ở cằm, má phúng phính, khiến người ta rất muốn véo một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-171-a.html.]
"Sao đến mà không gọi điện trước cho tôi?" Tống Hứa Nghiễn nói.
Hôm nay nhà bọn họ nhiều người, anh ta còn lo Triệu Sứ không dám vào.
Hạ Đường lạnh nhạt nói: "Gọi điện làm gì? Thông báo để cho anh chạy trốn trước à?"
Tống Hứa Nghiễn: "..." Thật sự là không hợp nhau.
Một người đàn ông trung niên mặc vest chú ý đến Tống Hứa Nghiễn đang nói chuyện với hai cô gái, đi tới hỏi: "A Nghiễn, đây là bạn học của con à?"
"Vâng, là bạn học của con." Tống Hứa Nghiễn trả lời xong, giới thiệu với Hạ Đường và Triệu Sứ: "Đây là chú của tôi."
Hạ Đường gật đầu: "Cháu chào chú."
"Cháu chào chú." Triệu Sứ đi theo sau chào.
"Được, được, các cháu vào ngồi đi."
"Không cần đâu, chúng cháu chỉ đến thăm thôi, lát nữa sẽ về ngay." Hạ Đường nói.
"Mới đến mà sao đã muốn đi rồi? Thôi vào ngồi đi, không sao đâu. A Nghiễn, bạn học của con đấy, con phải tiếp đón chứ." Người đàn ông trung niên vỗ vai Tống Hứa Nghiễn.
--------------------------------------------------