Bản nhạc valse trong phòng tiệc vẫn tiếp tục vang lên, giọng nói của Tống Hứa Nghiễn tuy không lớn nhưng vẫn át đi tiếng nhạc, những người xung quanh đều có thể nghe thấy.
Mọi người xung quanh đều há hốc mồm, biểu cảm khó hiểu như thể đang nhìn một chuyện rất kỳ quặc.
Triệu Sứ ngẩn người vài giây, sau đó cười vỗ vai anh ta: "Chuyện nhỏ, không cần khách sáo!"
Triệu Sứ trở về chỗ ngồi, thấy đĩa mù tạt của mình đã biến mất. Cô hỏi Lục Cảnh Dương, Lục Cảnh Dương mặt không biểu cảm trả lời cô: "Anh ăn rồi."
"Hóa ra anh thích ăn mù tạt, sao không nói sớm, nếu biết thì em đã nhường hết cho anh rồi."
"... Em không giận sao?"
"Giận gì chứ, vừa nãy em cũng đã ăn rất nhiều món của anh. Nếu chỉ vì anh ăn một chút mù tạt của em mà giận thì em cũng quá hẹp hòi rồi!"
Lục Cảnh Dương thấy cô nghiêng đầu, mặt hướng về phía mình, hàng mi cong cong khẽ rung, anh đột nhiên không thấy khó chịu nữa: "Tiểu Sứ, em không hẹp hòi, em rất rộng lượng."
Triệu Sứ cười đến mức hai mắt đều híp lại: "Cũng không hẳn vậy."
Lục Cảnh Dương: "..."
Không lâu sau, nhân viên phục vụ bưng một bát mì đến trước mặt Triệu Sứ. Bát to như chậu rửa mặt, bên trên phủ một lớp thịt cua và gạch cua dày, so với những món ăn nhỏ xinh khác thì trông có chút lạc quẻ.
Triệu Sứ phát hiện chỉ có một mình cô có món này, liền đoán là Lục Cảnh Dương đã giúp cô gọi với nhà bếp.
Triệu Sứ nắm c.h.ặ.t t.a.y Lục Cảnh Dương, Lục Cảnh Dương còn chưa kịp vui mừng thì đã nghe thấy tiếng lòng của cô:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-199-a.html.]
—— [Đồng nghiệp tốt, vậy mà lại biết ơn nhỏ mà báo đáp lớn. Anh yên tâm, đợi trở về trạm không gian, em nhất định sẽ đi cầu xin cấp trên để họ giảm án cho anh!]
Lục Cảnh Dương lạnh lùng nhìn cô, nghĩ thầm trong lòng: Nói nhiều như vậy, thế mà lại không có câu nào anh muốn nghe cả!
Ngày thứ năm sau khi Triệu Sứ tham dự tiệc sinh nhật, cô chuẩn bị lên đường ra nước ngoài tham dự trận chung kết giải vô địch cờ vây thế giới.
Lúc chưa nghỉ hè cô đã thông báo cho Phương Bách Xuyên, bảo cậu ta nộp đơn xin đường bay quốc tế trước. Sáng sớm hôm nay, cô nghe thấy có tiếng người nói chuyện ở dưới lầu, tưởng là tài xế của Phương Bách Xuyên đến đón mình.
Ra ngoài xem, người đến không phải tài xế mà chính là Phương Bách Xuyên, ngoài ra còn có cả Lục Cảnh Dương.
Triệu Sứ đẩy vali, nhìn hai người: "Làm gì thế? Tìm tôi đánh mạt chược à? Hôm nay tôi không rảnh."
"Ai tìm cậu đánh mạt chược, có ba người thì làm sao mà đánh được?" Phương Bách Xuyên nói.
Lục Cảnh Dương không để ý đến lời trêu chọc của Triệu Sứ, trực tiếp nói: "Tiểu Sứ, anh đến tiễn em."
"Đừng hòng!" Triệu Sứ dứt khoát nói: "Hôm nay em nhất định phải đi máy bay riêng!"
Đó là dịch vụ trọn gói, tiết kiệm được rất nhiều thời gian và công sức.
"Có, anh cũng có máy bay riêng." Lục Cảnh Dương rất tự tin nói.
"Hả? Anh đừng có lừa em." Triệu Sứ không mấy tin tưởng.
Lần trước cách đây không xa anh vẫn chưa có, bây giờ sao có thể có được? Giấy tờ không thể nào làm nhanh như vậy, hơn nữa còn phải báo cáo kế hoạch bay với cục quản lý không lưu trước, thời gian ngắn như vậy, không thể nào!
--------------------------------------------------