"Vậy bây giờ thì sao?" Tống Hứa Nghiễn hỏi ngược lại: "Bây giờ không đẹp nữa?"
"Bây giờ cũng đẹp."
Bây giờ vẫn rất đẹp trai, không đẹp trai thì làm sao có thể trở thành hot boy của trường được chứ?
"Vậy tại sao em lại không thích nữa?"
"Bởi vì em rất thực dụng, hy vọng đã bỏ ra thì phải thấy được hồi báo nhưng bây giờ không có hồi báo rồi. Cho nên em cảm thấy mình nên thích bản thân hơn một chút."
Chuyện mà Triệu Sứ để bụng nhất chính là, đã làm nhiều chuyện mất mặt như vậy nhưng lại không nhận được tiền lương. Cô cho rằng mình không phát điên đã là rất có tố chất rồi.
Tống Hứa Nghiễn khẽ lẩm bẩm: "Cần hồi báo sao?"
"Ừm, có những người làm việc không cầu hồi báo, nhưng em thì cần." Triệu Sứ khẳng định.
"Nếu... Bây giờ anh bù đắp cho em thì sao?"
"Hả?"
"Ý anh là..." Tống Hứa Nghiễn nhìn chằm chằm vào mặt Triệu Sứ, giọng nói trầm thấp: "Bây giờ anh có thể bù đắp hồi báo cho em."
Triệu Sứ kinh ngạc quay đầu lại, nhìn thấy trong ánh sáng mờ ảo, ánh mắt của Tống Hứa Nghiễn mơ hồ không rõ. Cô đột nhiên lại nhớ đến chuyện ở sân bóng rổ hôm đó, không dám tiếp lời.
Khóe môi Tống Hứa Nghiễn nở một nụ cười chua chát: "Anh muốn thừa nhận, anh thực sự thích em rồi, Triệu Sứ."
Xung quanh yên tĩnh không một tiếng động, chỉ có một vệt nắng lặng lẽ lọt vào từ khe hở của rèm cửa sổ, chiếu xiên xuống sàn sân khấu một chùm ánh sáng màu vàng nhạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-218-b.html.]
Triệu Sứ quay đầu lại, dời tầm mắt khỏi ánh nhìn của anh ta, cứng nhắc kéo căng khóe miệng: "Anh đừng đùa nữa, Tống Hứa Nghiễn."
Tống Hứa Nghiễn im lặng một lúc lâu: "Em cảm thấy anh đang đùa sao?"
Triệu Sứ rất muốn trả lời ‘Đúng! Không sai!’ nhưng trong hội trường rộng lớn chỉ có hai người họ, mà hiệu ứng cách âm ở đây lại đặc biệt tốt. Lỡ như Tống Hứa Nghiễn bị cô chọc giận, đứng dậy đánh cô thì phải làm sao? Vì vậy, Triệu Sứ chỉ có thể nín thở ngồi đó, không dám đáp lời.
Tống Hứa Nghiễn thấy cô không nói, cũng không biết cô đang nghĩ gì.
"Anh không đùa, cũng không phải nhất thời bốc đồng. Anh đã suy nghĩ về những chuyện này rất lâu rồi, anh cảm thấy cần phải nói cho em biết... Anh hy vọng mình vẫn còn cơ hội."
Triệu Sứ ngơ ngác chớp mắt, sau đó lắc đầu: "Nhưng bây giờ em không thích anh nữa rồi."
"Anh biết, không sao, em lại chưa có bạn trai, anh vẫn còn cơ hội mà, đúng không? Hơn nữa..." Nửa câu sau, Tống Hứa Nghiễn không nói ra, chỉ nhẹ nhàng cười với Triệu Sứ.
Không lâu sau khi Triệu Sứ rời khỏi hội trường, Tống Hứa Nghiễn cũng đi ra. Anh ta khóa cửa hội trường, trên đường đi trả chìa khóa thì gặp Lục Cảnh Dương.
"Cậu vừa gặp Tiểu Sứ à?" Lục Cảnh Dương hỏi anh ta.
"Ừ, tôi gọi cô ấy đi." Tống Hứa Nghiễn thành thật nói.
"Cậu nói gì với cô ấy?"
"Không nói gì cả, chỉ nói với cô ấy rằng, tôi thích cô ấy thôi."
Lông mày và đôi mắt của Lục Cảnh Dương trong nháy mắt trở nên u ám, giọng nói cũng trầm xuống: "Cậu không có cơ hội đâu, A Nghiễn."
"Sao cậu biết? Triệu Sứ đã theo đuổi tôi hơn ba năm rồi, trong ba năm đó, cô ấy có nhìn cậu lấy một lần không?”
--------------------------------------------------