Anh đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, nếu họ từ chối, anh sẽ không nhắc lại chuyện này nữa, ai ngờ họ lại đồng ý.
*
Triệu Sứ vẫn luôn cho rằng thời gian đó là mình chăm sóc Cảnh Châu nhưng thực ra lại là Cảnh Châu đang chăm sóc cô.
Mỗi sáng cô đều dậy rất muộn, để kịp vào cổng trường vào phút cuối, cô thường không ăn sáng. Sau khi Cảnh Châu ở cùng cô, mỗi ngày anh đều dậy sớm hơn một chút để làm bữa sáng cho cô, sau đó gọi cô dậy.
Triệu Sứ vì phải dậy sớm cho nên rất khổ sở, hỏi anh: "Chị có thể không ăn sáng không?"
Cảnh Châu nhất quyết từ chối: "Không được, không ăn sáng không tốt cho sức khỏe."
Triệu Sứ rất muốn nói mình không cần sức khỏe tốt như vậy, cô lại không sống ở đây cả đời, nhưng cô không thể nói như vậy.
Bị ép ăn sáng mấy lần, sau đó có một lần cô buồn ngủ quá, nằm trên giường không dậy nổi, trùm chăn lên đầu, coi như không nghe thấy tiếng gọi của Cảnh Châu.
Cảnh Châu thấy cô mãi không ra, liền trực tiếp vào phòng, kéo cô ra khỏi chăn, kết quả là Triệu Sứ giống như người không có xương vậy, trực tiếp ngã vào người anh.
Trong lòng anh truyền đến cảm giác mềm mại và ấm áp, mũi còn ngửi thấy mùi hương ngọt ngào tinh tế trên người cô. Cảnh Châu như bị ma xui quỷ khiến, đứng đờ ra đó không nhúc nhích.
Hôm đó hai người họ phá lệ đi học muộn, khi chạy đến lớp, Triệu Sứ hỏi anh: "Sao cậu không gọi chị dậy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-259-ngoai-truyen.html.]
Cảnh Châu im lặng vài giây, nói: "Tôi đã gọi cậu rồi."
Anh thực sự đã gọi cô, chỉ là sau khi vào phòng thì không lên tiếng nữa.
Triệu Sứ rất bực bội: "Chị không nghe thấy, lần sau cậu cứ véo chị thật mạnh vào."
Cảnh Châu thầm nghĩ: Không được đâu.
May là sau khi Triệu Sứ đi học muộn một lần, cô đã rút kinh nghiệm, ý chí thức dậy của cô đã tiến bộ hơn trước rất nhiều. Khi Cảnh Châu gọi đến lần thứ ba, cô nhất định sẽ vùng dậy như thể đang vật lộn với chính bản thân mình.
Triệu Sứ tốt nghiệp phổ thông thì ở lại thành phố này học đại học nên vẫn ở cùng Cảnh Châu.
Mặc dù khoảng cách xa hơn trước một chút nhưng mỗi tối cô đều về sớm hơn anh. Đặc biệt là sau khi cô lên năm hai, không phải học tự học buổi tối nữa, thường là mặt trời chưa lặn cô đã về đến nhà.
Cuối hạ đầu thu, thời tiết vẫn rất nóng, việc đầu tiên Triệu Sứ làm mỗi khi về nhà là tắm rửa.
Hôm nay trường học đột nhiên cho nghỉ tiết tự học buổi tối, Cảnh Châu hiếm khi về sớm một lần, đang nằm trên ghế sofa nghỉ ngơi thì nghe thấy tiếng mở cửa, anh biết Triệu Sứ đã về.
Anh nằm đó không nhúc nhích, muốn xem xem cô có phát hiện ra mình không. Sau đó anh thấy Triệu Sứ đi thẳng đến cửa sổ kéo rèm che nắng, rồi vừa cởi quần áo vừa đi vào phòng tắm.
Cô mặc một chiếc áo phông trắng và quần short jeans, sau khi cởi áo phông trắng ra, trên người chỉ còn lại một chiếc áo ngực. Hai dây áo mỏng manh treo trên vai cô, tấm lưng mỏng manh, xương bướm như ẩn như hiện, đường eo sâu hun hút, tất cả đều lộ ra ngoài. Tay Triệu Sứ vòng ra sau lưng, đang chuẩn bị cởi áo n.g.ự.c thì đột nhiên cô cảm thấy có gì đó không ổn.
--------------------------------------------------