Nghe Hạ Đường nói xong yêu cầu của cô, Tống Hứa Nghiễn bắt đầu hối hận vì đã đến ăn bữa cơm này.
Anh ta im lặng hồi lâu, chỉ nghiêm mặt nói: "Dựa vào đâu mà tôi phải đi đường vòng vì cô ta?"
"Dựa vào việc cậu cũng muốn thoát khỏi em ấy." Hạ Đường kiên định nói: “Hiện tại đây là cách duy nhất để có thể giải quyết vấn đề, cậu chỉ cần cố tình tránh mặt em ấy một tháng. Một tháng sau, em ấy nhất định sẽ không đeo bám cậu nữa, tôi có thể đảm bảo."
"Một tháng? Cậu chắc chắn vậy sao?"
"Ừm." Hạ Đường mỉm cười: "Chắc chắn."
Cô ấy tính toán rất rõ ràng, bây giờ là cuối tháng Mười, còn một tháng nữa là đến thi tháng. Mọi người đều bận ôn tập, Triệu Sứ cũng không ngoại lệ, cô căn bản không có thời gian đi theo Tống Hứa Nghiễn.
Khuôn viên trường đại học rộng lớn như vậy, hai người họ khác năm khác khoa, hơn nữa một người ở nội trú, một người ở ngoại trú, nếu không cố ý đi gặp mặt, muốn tình cờ gặp nhau căn bản là không thể.
Đợi thi tháng kết thúc, lại bắt đầu nghỉ đông.
Cho nên Hạ Đường nói là tránh mặt một tháng, thực ra là cả một kỳ. Trong một kỳ này, Triệu Sứ sẽ quen biết bạn mới, sẽ có trọng tâm cuộc sống mới.
Từ đông sang xuân, Hạ Đường không tin lòng Triệu Sứ sẽ không nguội lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-80-a.html.]
Tống Hứa Nghiễn suy nghĩ một chút, rất nhanh cũng hiểu được ý định của Hạ Đường.
Anh ta âm thầm nắm chặt tay, rồi lại buông ra, lặp lại mấy lần, vẫn không đưa ra được quyết định.
"Tóm lại, đây là chuyện tốt cho cậu và cả cho Tiểu Sứ, trăm lợi mà không có một hại." Hạ Đường nói xong rất lâu vẫn không nghe thấy câu trả lời của Tống Hứa Nghiễn, liền nói: "Nếu như cậu không nói gì, tôi sẽ xem như cậu đồng ý."
Hôm nay Triệu Sứ xin nghỉ, cô nằm bẹp trên giường ký túc xá cả ngày, đến tối Bạch Tri Ý trở về, quả nhiên như Triệu Sứ dự đoán, cô ta hét lên một tiếng: "Triệu Sứ, cậu lợi hại thật! Thế mà lại dám cưỡng hôn Tống Hứa Nghiễn!"
Triệu Sứ nhàn nhạt nói: "Cậu khoa trương quá rồi, tớ căn bản không hôn trúng."
"Đúng vậy!" Đường Mai đi theo sau Bạch Tri Ý, phụ họa: "Tiểu Bạch, cậu đừng nói quá lên nữa! Tiểu Sứ ngay cả sợi tóc của Tống Hứa Nghiễn cũng chưa hôn trúng, cậu lại nói người ta cưỡng hôn, thật sự đúng là làm hỏng danh tiếng của Tiểu Sứ nhà chúng ta!"
Mạnh Thành Nam là người cuối cùng vào ký túc xá, cô ấy vừa vào đã nhanh chóng đóng cửa phòng, cảnh giác nói: "Các cậu không thể đợi đóng cửa rồi hẵng nói sao? Bên ngoài có nhiều tai mắt như vậy!"
"Đóng cửa hay không đều như nhau." Bạch Tri Ý lắc lắc điện thoại: "Bài đăng này đã nằm ở trên diễn đàn quá lâu rồi, mọi người đều biết cả."
Mạnh Thành Nam thở dài: "Bình luận của mọi người đúng là quá kém văn minh, thế mà lại đi bình phẩm một cô gái từ đầu đến chân như vậy. Còn cả người quay video nữa, nếu tìm ra được danh tính thì chắc chắn phải đưa ra tòa."
Đường Mai hừ một tiếng: "Cậu trông chờ vào mấy chuyện này còn không bằng trông chờ Tiểu Sứ từ bỏ Tống Hứa Nghiễn. Chỉ cần cô ấy từ bỏ Tống Hứa Nghiễn, thế giới sẽ thái bình."
--------------------------------------------------