"Có chứ! Mấy trận đấu đó của cháu tôi đều xem rồi, chơi hay lắm!" Người phụ nữ kia đẩy cậu con trai tóc hồng đến trước mặt Triệu Sứ, đồng thời hét lớn: "Mau xin lỗi chị đi!"
Cậu con trai tóc hồng ngoẹo đầu, có vẻ không phục lắm nhưng vẫn phải miễn cưỡng nói ra hai chữ không rõ ràng: "Xin lỗi."
"Nói cho rõ ràng vào!" Người phụ nữ kia ấn đầu cậu con trai xuống, cưỡng ép bắt cậu ta cúi đầu.
Triệu Sứ cũng không biết đây là tình huống gì, chỉ có thể luống cuống tay chân đỡ cậu con trai đó lên, vừa đỡ vừa nói: "Không cần không cần!"
Cô thậm chí còn không quen người này, sao vừa vào đã làm ra trận thế lớn như vậy với cô chứ!
Người phụ nữ kia thấy Triệu Sứ có vẻ không tức giận, liền tiến đến nắm lấy tay cô, nói: "Lần trước đứa trẻ này nói năng vô lễ với em, là do tôi làm mẹ không dạy dỗ tốt. Hôm đó tôi không có ở đó, nếu tôi ở đó, chắc chắn sẽ đánh nó một trận."
Lần trước? Triệu Sứ ngơ ngác, lần trước nào?
Người phụ nữ kia nhìn thấy Triệu Sứ như vậy, biết cô không nhận ra con trai mình, liền dùng tay che mái tóc hồng trên đầu cậu ta lại: "Thế này thì sao, nhớ ra chưa?"
Triệu Sứ nhìn kỹ mấy lần: "Ồ, nhớ ra rồi."
Hóa ra là thằng nhóc đã chế giễu cô vào dịp Tết, em họ của Tống Hứa Nghiễn.
Đã nửa năm trôi qua, cậu ta lại nhuộm một mái tóc hồng chóe, Triệu Sứ nhận ra mới lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-203-b.html.]
Người phụ nữ kia kéo tay Triệu Sứ, giải thích ý định của mình. Cậu con trai đó chơi cờ vây từ khi còn tiểu học, bởi vì mấy năm nay trình độ vẫn dậm chân tại chỗ cho nên muốn tìm một người thầy để đột phá, thế nhưng mãi mà vẫn chưa tìm được người thích hợp. Lần này thấy Triệu Sứ giành chức vô địch cờ vây thế giới, liền muốn cô hướng dẫn một thời gian.
Người phụ nữ xinh đẹp kia biết con trai mình đã đắc tội với Triệu Sứ vào dịp Tết, cho nên hôm nay đặc biệt dẫn cậu ta đến xin lỗi.
"Trình độ của tôi có hạn, không đủ tư cách nhận học trò." Triệu Sứ trực tiếp từ chối.
Cô không thích cậu con trai này, cũng không muốn tiếp xúc nhiều với cậu ta.
"Đừng khiêm tốn, tôi thấy em chắc chắn sẽ làm được, học phí chúng ta có thể thương lượng." Người phụ nữ cười nói.
"Đây không phải vấn đề học phí..."
Triệu Sứ còn chưa nói hết đã bị người phụ nữ kia cắt ngang: "Một buổi học một vạn."
Triệu Sứ kiêu ngạo hai giây: "Được, có thể dạy."
Cậu con trai vẫn rất không phục, ngẩng cổ lên nói: “Tôi không tin trình độ của chị có thể dạy được, nếu không chị chơi với tôi một ván?”
Cậu ta vừa dứt lời đã bị người phụ nữ kia tát một cái, cái tát này khiến cho Triệu Sứ muốn tức giận cũng không tức giận nổi.
Sau đó Triệu Sứ vẫn đồng ý chơi một ván với cậu con trai kia, vừa phân thắng bại, cậu ta liền chạy ra ngoài. Nửa phút sau, cậu ta lại bưng một tách trà chạy vào, cúi người chào, cung kính nói: "Kính trà cô giáo Tiểu Sứ."
Triệu Sứ bị làm cho giật mình, hoàn toàn không nhìn ra cậu ta còn có một mặt như vậy.
--------------------------------------------------