Cô vô thức quay lại, nhìn thấy Cảnh Châu đang ngồi ngây ra trên ghế sofa. Triệu Sứ ngây người một lúc, sau khi phản ứng lại tình hình hiện tại, cô vội vàng chạy vào nhà vệ sinh, đóng sầm cửa lại.
Không lâu sau, trong nhà vệ sinh truyền đến một tiếng kêu thảm thiết: "Tiểu Cảnh, sao hôm nay cậu về sớm thế?!"
Cảnh Châu cảm thấy cổ họng mình khô khốc, giọng nói vốn trong trẻo của anh lúc này lại hơi khàn khàn: "Sắp thi đại học rồi, trường cho nghỉ sớm."
Truyền thống của trường bọn họ là trước khi thi đại học sẽ cho nghỉ hai ngày để học sinh tự điều chỉnh tâm lý và thời gian biểu. Triệu Sứ đột nhiên nhớ ra chuyện này, chỉ hận không thể đập cho mình một cái.
"Vậy sao cậu về rồi mà không bật đèn?" Cô chất vấn.
"Trước khi cậu kéo rèm cửa, trong phòng vẫn sáng." Cảnh Châu đáp.
Mùa hè ngày dài, lúc này mặt trời vẫn chưa lặn hẳn, bật đèn hay không bật đèn cũng không khác nhau là mấy.
"Vậy là cậu đều nhìn thấy hết rồi?!"
"Nhìn thấy... cái gì?" Cảnh Châu không biết cô hỏi cái nào.
Triệu Sứ sốt ruột: "Cậu nói xem, còn có thể nhìn thấy cái gì chứ!! Chính là... cái đó của chị ấy!"
Cảnh Châu nhớ lại lúc nãy cô quay người, trong ánh sáng mờ ảo vẫn có thể thấy được những đường cong trắng nõn, cơ thể anh đột nhiên nóng ran lên.
"Không." Giọng Cảnh Châu mang theo sự chột dạ khó nhận ra: "Sau khi kéo rèm cửa thì tối quá, tôi không nhìn thấy gì cả."
"Thật không? Cậu không lừa chị chứ?" Triệu Sứ nửa tin nửa ngờ.
"Ừ, không lừa chị."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-260-ngoai-truyen.html.]
Nếu lúc này Triệu Sứ mở cửa đi ra, chắc chắn sẽ thấy mặt Cảnh Châu đã đỏ đến mang tai.
Mặc dù Triệu Sứ tin lời Cảnh Châu nói nhưng khi đối mặt với anh, cô vẫn cảm thấy hơi ngượng ngùng, vì vậy sau khi tắm xong, cô vội vàng trở về phòng, cả đêm không ra ngoài.
Sáng hôm sau thức dậy, vừa mở cửa nhà vệ sinh, Triệu Sứ đã trực tiếp chạm mặt Cảnh Châu ở bên trong.
Anh đang ngồi xổm trên sàn giặt quần áo và ga giường.
Cảnh Châu rất thích sạch sẽ, anh thường xuyên thay ga giường cho nên mặc dù Triệu Sứ cảm thấy mới sáng sớm đã giặt những thứ này có hơi kỳ quái nhưng cô cũng không nghĩ nhiều.
Cô định quay người trở về phòng, đột nhiên nhớ ra anh sắp thi đại học, thời gian rất quý báu, liền hỏi anh: "Không phải có máy giặt sao? Sao cậu lại tự giặt tay?"
"Tôi..." Cảnh Châu chần chừ một lúc: "Tôi sợ máy giặt giặt không sạch."
Triệu Sứ thầm nghĩ, cậu giặt tay chắc gì đã sạch hơn máy giặt chứ? Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng cô vẫn nói: “Cậu để đó, để chị giặt cho."
Cảnh Châu cúi đầu xuống, nhỏ giọng nói: "Không cần, tôi tự giặt."
Nghe anh nói vậy, Triệu Sứ cũng không miễn cưỡng nữa, vừa hay cô đang lười động tay.
Sau khi Cảnh Châu thi đại học xong, anh trở về nhà cha mẹ nuôi. Tuần thứ hai sau khi có kết quả thi đại học, Cảnh Châu đến thăm cô, nói với cô rằng anh sắp đi du học.
Ban đầu anh đã định tỏ tình với cô, để cô đợi mình bốn năm. Không ngờ, Triệu Sứ lại đề nghị cùng anh ra nước ngoài, anh liền vui mừng đồng ý.
Anh không biết rằng, Triệu Sứ vì thấy độ tin cậy của anh đối với cô đã nhảy lên 95%, cô là vì không muốn bỏ dở nhiệm vụ giữa chừng.
Ra nước ngoài, Cảnh Châu vừa đi học vừa tham gia các khóa đào tạo kỹ năng khác do cha nuôi sắp xếp, còn Triệu Sứ thì nhanh chóng tìm được một công việc, cuộc sống cứ thế trôi qua bình lặng.
--------------------------------------------------