Trên thực tế, Tống Hứa Nghiễn trong tiểu thuyết thực sự có một khoảng thời gian bị Hạ Thanh Thanh ảnh hưởng, may mắn là sau đó đã phát hiện ra bộ mặt thật của cô ta, phát hiện ra tất cả những thứ cô ta biểu hiện ra bên ngoài đều là giả mạo, Tống Hứa Nghiễn lại tiếp tục kiên định đứng về phía Hạ Đường.
Có lẽ là vì Triệu Sứ biết trước thiết lập nhân vật của Hạ Thanh Thanh, cho nên lúc này nhìn thấy cô ta, trong lòng cô có một cảm giác khó chịu không nói nên lời.
Triệu Sứ đi tới bàn ăn lấy một chiếc bánh ngọt ở quầy tráng miệng.
Vừa cắn một miếng kem ở trên, chiếc bánh nhỏ trong tay cô đã bị một bàn tay thò ra từ phía sau giật mất.
Cô lập tức quay đầu lại, muốn xem xem là ai vô học như vậy, đến cả bánh ngọt của người khác cũng giật, sau đó Triệu Sứ chỉ thấy Tống Hứa Nghiễn mặt mày xanh mét đứng ở sau lưng mình.
"Triệu Sứ, vừa nãy cô dám bước qua đầu tôi?!" Anh ta dường như không dám tin chuyện này lại xảy ra với mình, hơn nữa còn là do Triệu Sứ làm.
"Em cũng không cố ý mà, lúc đó nếu như không bước qua thì em sẽ phải giẫm lên mặt anh." Triệu Sứ giải thích xong, thấy Tống Hứa Nghiễn vẫn rất tức giận, liền nghĩ ra một cách xin lỗi mới: "Hay là em nằm xuống để anh bước qua nhé?"
Tống Hứa Nghiễn cạn lời.
Một lúc sau, anh ta chỉ vào quần áo trên người cô: "Hôm nay cô mặc váy! Cô có biết hôm nay mình mặc váy không đấy?!"
Triệu Sứ gật đầu: "Em biết mà!"
"Cô biết? Vậy thì?"
Triệu Sứ chớp mắt: "Vậy thì sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-132-a.html.]
Cô nhìn Tống Hứa Nghiễn một lúc, đột nhiên bừng tỉnh, có chút ngượng ngùng cười cười, tiến lại gần anh ta, nhỏ giọng nói: "Không sao đâu, bên trong em có mặc quần bảo hộ rồi."
Giọng cô rất nhỏ, tựa như sợ người khác nghe thấy, khiến cho Tống Hứa Nghiễn có một ảo giác rằng cô đang chia sẻ với mình một bí mật gì đó.
Tống Hứa Nghiễn nghĩ kỹ lại, đây đúng là bí mật, hơn nữa còn là một bí mật rất thầm kín, nhịp tim anh ta bỗng chốc tăng tốc.
Anh ta cố tình nghiêm mặt nói: "Cho dù là thế thì sau này cũng không được làm những hành động như vậy nữa."
Triệu Sứ ngoan ngoãn gật đầu: "Biết rồi."
"Còn nữa..." Tống Hứa Nghiễn nói tiếp: "Những lời vừa nãy, sau này cũng đừng tùy tiện nói với những chàng trai khác."
"Được." Triệu Sứ vừa nói, vừa nhìn chằm chằm vào chiếc bánh ngọt nhỏ trên tay anh ta.
Cả tối cô chưa ăn gì, lúc này đã đói đến mức bụng sắp dính vào lưng luôn rồi.
Tống Hứa Nghiễn theo ánh mắt của cô, nhìn chiếc bánh ngọt trên tay mình, sau đó lại nhìn vết kem dính trên khóe miệng cô, vô thức giơ tay lau đi.
Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào môi cô, xúc cảm mềm mại lập tức truyền đến. Anh ta vừa chạm vào đã nhanh chóng rút tay về, sau đó nhét chiếc bánh ngọt vào tay cô rồi quay đầu bỏ đi.
Triệu Sứ cảm thấy anh ta có hơi kỳ lạ nhưng cũng không để ý. Sau khi ăn hết phần còn lại của cái bánh ngọt, số thứ tự ghép đôi của điệu nhảy thứ hai cũng được gửi đến điện thoại của mọi người.
Lần này Triệu Sứ có bạn nhảy, là một chàng trai lạ mặt. Còn Tống Hứa Nghiễn thì giống như trong tiểu thuyết đã viết, ghép đôi với Hạ Đường.
--------------------------------------------------