Đến trường, Phương Bách Xuyên đưa Tống Hứa Nghiễn xuống trước, sau đó đưa Triệu Sứ về ký túc xá, cuối cùng mới đưa Hạ Đường.
Cậu ta cũng không định đưa Triệu Sứ đến tận dưới ký túc xá, mà thả cô xuống giữa đường, nơi đó cách ký túc xá của cô hơn ba trăm mét.
Triệu Sứ thầm nghĩ cậu ta đã bận rộn cả tối, chỉ còn chút thời gian cuối cùng này để ở riêng với Hạ Đường nên cũng không nói gì.
Xuống xe, cô ôm bó hoa chuông vàng xinh đẹp, bước những bước chân vui vẻ về ký túc xá.
Khi gần đến ký túc xá, Triệu Sứ nghe thấy có người gọi tên mình.
Cô vừa quay đầu lại thì đã bị ôm chặt vào một vòng tay rắn chắc.
Phản ứng đầu tiên của cô là: Xong rồi, hoa của cô sắp bị ép bẹp rồi!
Tống Hứa Nghiễn cúi người ôm chặt Triệu Sứ, mặt vùi vào hõm vai cô. Anh nhìn làn da mịn màng trên cổ cô, những suy nghĩ trong đầu càng không thể nào mà kiểm soát được.
Nhưng còn chưa kịp có hành động cụ thể thì cổ anh đã bị cắn một cái.
Triệu Sứ cắn xong, Tống Hứa Nghiễn đau đớn, cánh tay vô thức buông lỏng. Triệu Sứ nhân cơ hội dùng sức đẩy, thoát khỏi sự kìm kẹp của anh ta.
"Biến thái c.h.ế.t tiệt! Anh học khoa nào! Tôi sẽ đến phòng giáo vụ tố cáo anh!"
Cô vốn định xem thử, tên nào gan trời dám công khai quấy rối nữ sinh trên đường trường học. Kết quả phát hiện, người đó lại là Tống Hứa Nghiễn.
Tâm trạng Triệu Sứ lập tức trở nên rất phức tạp, trên mặt đủ loại biểu cảm đổi tới đổi lui, từ tức giận đến kinh ngạc cuối cùng là bối rối xấu hổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-118-b.html.]
Ngày thường Triệu Sứ vẫn luôn giả vờ mình là một chú cừu non trước mặt anh ta, thế nhưng lúc nãy cô đã không nhịn được mà hét lên giống như người rừng vậy.
Triệu Sứ muốn kéo mình bình tĩnh trở lại nhưng hiện tại cảm xúc chuyển đổi hơi khó khăn, cô chỉ có thể ưỡn ẹo, giả vờ nói: "Tống Hứa Nghiễn, sao anh đột nhiên... như vậy? Vừa rồi em sợ quá, còn tưởng là gặp phải kẻ xấu."
Tống Hứa Nghiễn giơ tay sờ cổ, trên mặt không có biểu cảm gì.
"Để em xem, để em xem." Triệu Sứ chạy tới, một tay ôm bó hoa, một tay ấn vào vai Tống Hứa Nghiễn, kiễng chân lên xem cổ anh ta.
"Chảy m.á.u rồi?!" Triệu Sứ kinh hãi.
Tống Hứa Nghiễn cụp mắt, nhìn thấy bó hoa trong lòng cô.
Đã coi anh ta là biến thái rồi, tình huống khẩn cấp như vậy, mà vẫn cố chấp ôm chặt bó hoa này!
Thích bó hoa này đến vậy sao? Anh ta thầm nghĩ. Không biết là hoa quan trọng hơn, hay người tặng hoa quan trọng hơn.
Thấy anh ta vẫn không nói gì, Triệu Sứ biết chắc chắn anh ta đang tức giận, đang định nịnh nọt vài câu thì Tống Hứa Nghiễn đột nhiên hất tay cô ra, lạnh lùng nói: "Triệu Sứ, cô là chó à, cắn người đau thế?”
Tống Hứa Nghiễn quay người bỏ đi, Triệu Sứ đuổi theo sau xin lỗi: "Em không cố ý, em không biết là anh. Nếu em biết là anh ôm em thì em..."
Triệu Sứ đột nhiên dừng lại, cô như mới phản ứng lại, đứng đó lẩm bẩm tự nói: "Tại sao Tống Hứa Nghiễn lại ôm mình?"
Câu nói này của cô bị Tống Hứa Nghiễn nghe thấy, anh ta quay lại, nhìn cô từ trên cao xuống: "Tối nay bọn họ đều ôm rồi, tại sao tôi không thể ôm?"
Giọng anh lạnh lùng, ngữ điệu mang theo chút khí thế áp bức.
Triệu Sứ nghe mà há hốc mồm, đây là cái kiểu so sánh kỳ quái gì vậy?!
--------------------------------------------------