Triệu Sứ tưởng rằng phản ứng của Tống Hứa Nghiễn sẽ giống như Phương Bách Xuyên, chị rằng cô đang mô tả một loại thuật ngữ về sự trưởng thành.
Không ngờ, Tống Hứa Nghiễn nghe cô nói xong, thu hồi tầm mắt đang nhìn về phía chân trời, quay đầu nhìn Triệu Sứ, ánh mắt tối tăm khó hiểu: "Vậy trước đây em nói thích anh, tỏ tình với anh, là chương trình được thiết lập sẵn sao? Thực ra em căn bản không thích anh đúng không?"
Biểu cảm của Triệu Sứ từ ngây ra đến nghi hoặc rồi đến kinh ngạc: "Anh đang nói gì vậy?"
Tống Hứa Nghiễn cười nhẹ, thản nhiên nói: "Không có gì, Hạ Đường chụp ảnh xong rồi, em đi chụp đi."
Cơ thể Triệu Sứ không tự chủ được, vẫn ngồi đờ đẫn trên ghế dài.
Tống Hứa Nghiễn đứng dậy đi trước, đi được vài bước, lại quay đầu nhìn cô, giọng nói nhẹ như lời thì thầm: "Bộ quần áo này rất hợp với em, hôm nay em rất đẹp."
Đầu Triệu Sứ ong ong, cô rất muốn biết câu nói vừa rồi của Tống Hứa Nghiễn có ý gì nhưng cô không kịp hỏi, đã bị Hạ Đường kéo đi chụp ảnh.
*
Những vết nứt trên bầu trời ngày càng nhiều, Triệu Sứ bắt đầu trở nên lo lắng. Bởi vì cô đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, cô chỉ biết sau khi thế giới này sụp đổ, cô sẽ tự động trở về trạm không gian nhưng không rõ các npc trong thế giới này sẽ thế nào.
Nếu npc trực tiếp vào thế giới tiếp theo, vậy thì cô sẽ hoàn toàn mất liên lạc với Lục Cảnh Dương.
Hôm đó cô rất lo lắng hỏi Lục Cảnh Dương: "Nếu em không tìm thấy anh thì phải làm sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-245-b.html.]
Lục Cảnh Dương giơ tay vuốt phẳng nếp nhăn trên trán cô, sau đó cúi người ôm cô: "Không sao, anh sẽ đến tìm em, Tiểu Sứ."
Lục Cảnh Dương nói rất chắc chắn, nhưng Triệu Sứ vẫn thấp thỏm không yên.
Cô chuẩn bị sẵn sàng cho tình huống xấu nhất, nếu cô thực sự không tìm thấy anh, vậy thì ít nhất trước khi rời đi phải làm một số việc có ý nghĩa.
Nghĩ đến việc Lục Cảnh Dương đã tặng cô rất nhiều hoa chuông vàng, cô cũng muốn tặng anh một bó.
Tặng một bó hoa thật đặc biệt, bó hoa đến từ tuổi thơ của cô.
Triệu Sứ điều chỉnh đồng hồ vạn niên về ngôi nhà ở quê mà cô đã từng sống khi còn nhỏ, trở về nơi mình lớn lên.
Đó là năm thứ hai mươi sau khi cô mất, bà ngoại cô đã mất, cô gái nhỏ mà mẹ cô nhận nuôi cũng đã lớn, bây giờ cùng nhau chuyển đến ngôi nhà ở huyện.
Ngôi nhà nhỏ ở quê trông có vẻ hơi đổ nát, câu đối trên cửa đã phai màu đến mức không nhìn rõ chữ, mái hiên đầy bụi, vườn rau mọc đầy cỏ dại. Nhưng cây hoa chuông vàng trước sân vẫn nở rộ rực rỡ, tràn ngập hơi thở của vạn vật hồi sinh.
Triệu Sứ bê ghế từ trong nhà ra, trèo lên hái cành hoa trên cây.
Cô hái một bó lớn, lúc chuẩn bị xuống thì đột nhiên nhìn thấy cành hoa ở một vị trí nào đó trên đầu cũng bị bẻ gãy. Đó là nơi mà Triệu Sứ dù có trèo lên ghế cũng không với tới, nhìn tình trạng mặt cắt của cành cây thì có vẻ là vừa mới bị bẻ gãy không lâu.
Triệu Sứ tưởng là hàng xóm gần đó hoặc dân làng đi ngang qua bẻ nên cũng không nghĩ nhiều.
Cô trở về, việc đầu tiên là tặng bó hoa này cho Lục Cảnh Dương.
--------------------------------------------------