Giọng anh hơi trầm, mang theo chút ấm ức, khi nhìn vào mắt Triệu Sứ, ánh mắt lại trở nên đáng thương, ngoài sự đáng thương còn có một ý đồ khác hiển hiện rõ ràng.
"Hay là em trả lại cho anh nhé." Triệu Sứ đột nhiên có chút hoảng hốt.
Luôn cảm thấy nhận số vàng này giống như đã đồng ý với anh điều gì đó.
"Tại sao?" Lục Cảnh Dương lập tức không vui nói: "Em có thể nhận quà của Phương Bách Xuyên, tại sao không thể nhận quà của anh?"
"Sao có thể giống nhau được? Em nhận quà của Phương Bách Xuyên là vì em đã giúp cậu ấy làm việc, nhận một cách chính đáng. Còn nhận quà của anh chính là nhận không, không có bất kỳ sự trả giá nào. Hơn nữa, món quà đắt nhất em từng nhận được từ cậu ấy chỉ có 40.000 tệ, thậm chí còn không mua được cái vali này của anh, càng đừng nói đến một thỏi vàng bên trong."
Một thỏi vàng 500g, theo giá vàng hiện tại, ít nhất cũng phải 200.000 tệ. Anh nhét vào đầy cái vali này, nặng như một cục sắt, đến mức có thể đập c.h.ế.t người.
"Ai nói em không phải trả giá." Lục Cảnh Dương nghiêm túc nói: “Em cũng đã giúp anh làm việc, cho nên có thể nhận."
"Em? Em giúp anh làm gì?"
"Em khiến anh vui vẻ. Em nhận quà của anh, anh rất vui."
Triệu Sứ: "..." Thật muốn cắt tai xuống mang đi rửa sạch.
Mặc dù lời tỏ tình hơi sến nhưng thái độ của Lục Cảnh Dương không giống như kiểu cao thủ tình trường, dễ dàng tán tỉnh con gái, ngược lại trông rất chân thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-213-b.html.]
"Đúng rồi, anh còn một thứ muốn đưa cho em." Lục Cảnh Dương lấy một cuốn sổ nhỏ từ trong thư phòng ra, xé tờ đầu tiên đưa cho cô.
Triệu Sứ nhận lấy nhìn thoáng qua, trên đó là một dãy số dài cộng với một dãy số nhỏ.
"Đây là tài khoản của anh ở Trạm Không gian, bên dưới là mật khẩu, nếu em cần tiền, có thể tự đến Ngân hàng Không gian để rút. Nhưng hiện tại anh vẫn đang bị phạt, tài khoản bị đóng băng. Đợi đến khi anh hết phạt thì có thể dùng được."
"A? Cái này em không thể nhận." Triệu Sứ vừa nghe là tài khoản ngân hàng của anh ở Trạm Không gian, lập tức trả lại: "Những thứ trong thế giới tiểu thuyết em có thể coi là ảo, nhận thì nhận. Nhưng tiền trong Trạm Không gian là tiền anh vất vả làm việc mới kiếm được, anh lại không phải chịu phạt xong là chết, sau này nhất định sẽ có chỗ cần dùng tiền."
"Không sao, anh có thể kiếm lại." Lục Cảnh Dương nói với giọng nhẹ nhàng.
"Em không cần."
"Em không thích tiền sao?"
"Thích chứ, thỉnh thoảng em cũng sẽ chiếm chút tiện nghi nhỏ của hệ thống nhưng vấn đề là đây không còn là tiện nghi nhỏ nữa, mà là toàn bộ gia sản của anh, em sao có thể nhận chứ!"
Triệu Sứ tuy thích tiền nhưng cô chỉ nhận những đồng tiền khiến cô cảm thấy thoải mái. Vô duyên vô cớ lấy đi số tiền vất vả làm việc mấy chục năm thậm chí mấy trăm năm của người khác, có lẽ cô sẽ mất ngủ cả đêm mất.
"Không sao, đây là anh tự nguyện đưa cho em." Lục Cảnh Dương nghiêm túc nói: "Tiểu Sứ, anh thích em, tất cả những gì mình có, anh đều muốn đưa cho em."
Triệu Sứ nghe xong câu này, không cảm thấy cảm động, chỉ thấy khó hiểu: "Chúng ta mới quen nhau không lâu mà? Tại sao anh lại đối xử tốt với em như vậy? Rốt cuộc anh thích em ở điểm nào?"
Triệu Sứ cảm thấy tình cảm của Lục Cảnh Dương đến rất đột ngột, cũng rất nồng nhiệt, khiến cô có chút không đỡ nổi.
--------------------------------------------------