"Thực ra mấy ngày trước mẹ tôi còn đi tìm kỳ thủ chuyên nghiệp trong hiệp hội để hỏi thăm, nói rằng lúc thi định cấp, một kỳ thủ lục đẳng chuyên nghiệp cũng không đánh bại được cô ấy. Năm ván toàn thắng, với tỷ lệ thắng như vậy, trình độ thực tế chắc chắn phải ở thất đẳng chuyên nghiệp trở lên. Lúc đầu tôi còn không tin, bây giờ xem ra là thật."
Cuối cùng, Thẩm Thừa Nhụy đưa ra một kết luận: "Cho nên người ta nói yêu vào liền mất não là hoàn toàn đúng, trước đây tôi chính là vì thấy cô ấy ngu ngốc theo đuổi tình yêu, cộng thêm bức thư tình nhảm nhí đó nên vẫn luôn cảm thấy cô ấy quá ngu ngốc, quá vô dụng, không ngờ đầu óc cô ấy thực ra lại rất thông minh."
"Thành thật mà nói, anh họ, anh có hối hận không? Từ chối một cô gái thông minh như vậy. Sau này rất khó có được một người theo đuổi chất lượng như vậy nữa."
Thẩm Thừa Nhụy vừa hỏi xong câu này, Tống Hứa Nghiễn liền đạp phanh dừng xe.
"Xuống xe!" Tống Hứa Nghiễn lạnh lùng ra lệnh.
"Hả?" Thẩm Thừa Nhụy ngẩn người: "Tôi còn chưa về đến nhà mà."
"Cậu về đến nhà hay không thì liên quan gì đến tôi, mau cút đi cho tôi!" Tống Hứa Nghiễn nói xong liền giơ chân đá Thẩm Thừa Nhụy xuống xe.
Thẩm Thừa Nhụy cứ ngồi trên xe nói liên hồi, những lời nói ra không dễ nghe thì cũng thôi đi, còn cứ đ.â.m thẳng vào tim anh ta, anh ta thực sự không thể chịu đựng được nữa.
Cho đến khi đóng cửa xe phóng đi, từ kính chiếu hậu nhìn thấy bóng dáng Thẩm Thừa Nhụy ngơ ngác đứng đó, Tống Hứa Nghiễn mới cảm thấy hả hê.
*
Ngày khai giảng, Lục Cảnh Dương đến đón Triệu Sứ.
Lục Cảnh Dương nhanh nhẹn giúp Triệu Sứ bê hành lý lên xe, đồng thời dặn dò cô: "Sau này nếu muốn ra ngoài thì đừng tìm Phương Bách Xuyên nữa, cứ tìm anh là được, anh sẽ chịu trách nhiệm đưa đón em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-205-b.html.]
Triệu Sứ cảm thấy rất kỳ lạ.
Cô lại không trả lương, sao bọn họ cứ tranh giành để đưa cô đi vậy?
Sau khi khai giảng, Triệu Sứ lần lượt nhận được các loại học bổng của năm học trước, trong đó có hơn mười loại học bổng đơn hạng. Triệu Sứ nhìn vào sáu chữ số trong thẻ ngân hàng, cảm thấy có thể lười biếng một thời gian rồi.
Học kỳ này cô đăng ký nhiều môn tự chọn chung và một số câu lạc bộ mà mình quan tâm như mỹ thuật, điêu khắc, gốm sứ, đấu kiếm, trượt patin, v.v. Mỗi ngày đi lại trong khuôn viên trường, học các khóa học phong phú và thú vị, Triệu Sứ lần đầu tiên có cảm giác chân thật về cuộc sống đại học.
Hôm đó, cô vừa học xong lớp trượt patin, khi trở về ký túc xá, cô muốn kiểm tra thành quả học tập của mình nên đi thẳng về ký túc xá bằng giày trượt patin.
Lúc đầu quá thuận lợi, Triệu Sứ có chút đắc ý, tốc độ ngày càng nhanh. Sau đó, khi đi qua một gờ giảm tốc, cô không phanh kịp, suýt nữa thì ngã lăn ra.
Cũng may là có người nhanh tay nhanh mắt, trực tiếp kéo cô lại, chờ cô đứng vững rồi mới buông tay.
Triệu Sứ quay lại nhìn, phát hiện ra là Lục Cảnh Dương.
Nhìn anh có vẻ sợ hãi, môi cũng hơi tái đi.
"Em luyện chưa thành thạo, sao lại dám một mình chạy lung tung?" Lục Cảnh Dương lo lắng nói.
Nếu anh đến muộn một bước thì cô đã ngã nhào rồi.
"Em muốn tự mình luyện tập mà."
--------------------------------------------------