Thấy cậu ta nói càng lúc càng quá đáng, Triệu Sứ tức giận ngắt lời: "Phương Bách Xuyên, tôi cảnh cáo cậu, đừng phá hoại danh tiếng của tôi. Tôi chỉ ngủ nhờ ở nhà anh ta một đêm, giống như tôi cũng từng ngủ nhờ ở nhà cậu vậy."
Nếu muốn phá thì cũng đừng có phá bây giờ, vẫn chưa đến lúc!
Phương Bách Xuyên không tin: "Vậy sao cậu không tới chỗ tôi ngủ? Nếu như trong lòng cậu không có quỷ, vậy tại sao hôm nay lúc anh ta đến cậu lại trốn?"
"Lúc đó đã quá muộn rồi, không muốn làm phiền cậu."
Triệu Sứ trả lời câu hỏi quá nhẹ nhàng, Phương Bách Xuyên thực sự bị cô dắt mũi, thuận theo lời cô hỏi: "Không muốn làm phiền tôi, cho nên liền làm phiền anh ta? Còn nói giữa hai người không có gì, ai mà tin chứ?”
"Cậu tin hay không thì tùy, dù sao chúng tôi cũng hoàn toàn trong sạch. Tôi tuyên bố lại với cậu một lần nữa, tôi!" Triệu Sứ dùng sức vỗ ngực: "Bản thân tôi, chỉ thích, mãi mãi chỉ thích Tống Hứa Nghiễn. Đối với bất kỳ người đàn ông nào khác, tôi đều không có hứng thú!"
Nhìn vẻ nghiêm trang như đang tuyên thệ nhập đảng của cô, Phương Bách Xuyên nửa tin nửa ngờ: "Tống Hứa Nghiễn tốt đến vậy sao? Sao cậu cứ phải tự hành hạ mình thế?”
"Chuyện này cậu không cần quan tâm!"
...
Triệu Sứ và Phương Bách Xuyên vừa cãi nhau vừa đi về phía tòa nhà giảng dạy.
Lục Cảnh Dương đứng cách bọn họ một khoảng khá xa, anh ta nhíu mày, mạch suy nghĩ dần lơ đãng.
Trong đầu anh ta hiện lên một cuốn sách cao mười tầng, cuốn sách không ngừng lật, cuối cùng dừng lại ở một trang gần cuối.
Dòng thứ mười sáu nghìn tám trăm mười chín có một cái tên——
Tên ký chủ: Triệu Sứ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-109-b.html.]
Mã số: 6682347708299
Vị trí nhận dạng mã vạch: Phía sau vai phải
Cảnh quay thứ 187 của Triệu Sứ là báo cho Phương Bách Xuyên biết tin Tống Hứa Nghiễn sẽ xuất viện vào ngày kia, bảo anh ta đi cùng Hạ Đường đến bệnh viện đón người. Mục đích chính là để kích thích Tống Hứa Nghiễn, khiến tình cảm của anh ta dành cho nữ chính càng thêm sâu đậm hơn.
Không ngờ Triệu Sứ vừa mở miệng, Phương Bách Xuyên đã gật đầu ngay: "Tôi biết rồi, lát nữa sẽ đi tìm Hạ Đường."
"Cậu biết rồi sao? Sao cậu biết được?" Cô còn chưa nói mà, sao cậu ta đã biết rồi?
"Lục Cảnh Dương nói cho tôi biết, vừa nãy lúc ở căn tin."
Triệu Sứ chìm vào trầm tư.
Trong tiểu thuyết rõ ràng là nữ phụ cố ý tiết lộ tin tức, sao bây giờ lại thành Lục Cảnh Dương làm vậy?
Nhưng dù sao cũng không gây ra ảnh hưởng gì lớn, Triệu Sứ không để tâm đến chuyện này lắm.
Sau khi Tống Hứa Nghiễn xuất viện, Triệu Sứ cần phải làm theo như trong tiểu thuyết, mỗi tối đều mang cơm hộp tình yêu đến cho Tống Hứa Nghiễn.
Nữ phụ chỉ biết nướng bánh quy, không biết nấu cơm. Để thể hiện thành ý của mình, cô lên mạng tìm kiếm một số công thức nấu ăn, thử làm một số món.
Chỉ là cô chưa bao giờ nếm thử đồ ăn mình nấu cho nên mỗi lần mang đến đồ ăn đều không chín, hoặc là chín quá. Hơn nữa, lúc thì mặn chát, lúc thì nhạt nhách.
Nếu làm đồ ăn mặn thì chắc chắn là vừa tanh vừa béo, khó nuốt.
Điểm duy nhất giống nhau giữa Triệu Sứ và nữ phụ là cô cũng không biết nấu cơm, nhưng cô không muốn tốn công sức làm một đống đồ ăn không thể ăn được. Cũng là tốn tiền, cô chọn đặt đồ ăn ngoài.
--------------------------------------------------