Bên kia nghe cô nói lời ngông cuồng, không khỏi cười khinh thường: "Cô là người được người khác tiến cử mới có được danh hiệu ngũ đẳng nghiệp dư mà cũng dám ở đây khoác lác, không sợ lát nữa thua sẽ mất sạch mặt mũi sao?"
‘Học giả già’ kia bắt đầu học cờ từ năm tuổi, cậu ta rất có năng khiếu về cờ vây, nếu không phải vì thấy việc học quan trọng hơn, tương lai có nhiều cơ hội lựa chọn hơn thì cậu ta đã không từ bỏ cơ hội trở thành một kỳ thủ chuyên nghiệp.
Nói thật, cậu ta cảm thấy mình thật mất mặt khi phải ngồi đây đấu với một kỳ thủ ngũ đẳng nghiệp dư "Không chính thống", hơn nữa đối phương còn là một nữ sinh. Từ khi tiếp xúc với cờ vây, trong thâm tâm cậu ta vẫn luôn cho rằng, về mặt cờ nghệ, nữ giới bẩm sinh thua kém nam giới.
Triệu Sứ bình tĩnh hỏi lại cậu ta: "Cậu có biết tại sao tôi là ngũ đẳng nghiệp dư không?"
‘Học giả già’ nhướng mày, ra hiệu cho cô nói tiếp, cậu ta muốn nghe xem cô còn có thể khoác lác đến mức nào.
Triệu Sứ lại không nói: "Lát nữa cậu sẽ biết."
Trong tay ‘học giả già’ cầm quân đen, phong cách chơi cờ của cậu ta chủ yếu là ổn định. Triệu Sứ thì khác, cô bắt đầu tấn công ngay từ những bước đầu tiên, nhanh chóng g.i.ế.c cờ của đối phương.
Cách chơi cờ này của cô khiến cậu nam sinh kia cảm thấy rất buồn cười, cậu ta vừa xem Triệu Sứ tấn công vừa chế nhạo: "Cô có biết chơi cờ không vậy?"
Triệu Sứ không để ý đến cậu ta, tiếp tục tấn công, cuối cùng cô cầm quân trắng đi được sáu mươi hai nước đã khiến đối phương sụp đổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-191-a.html.]
Đây là ván cờ mà "Học giả già" thua nhanh nhất kể từ khi tiếp xúc với cờ vây đến nay, nhanh đến mức cậu ta và những người có mặt ở đó đều không kịp phản ứng.
Triệu Sứ bình tĩnh nói: "Có muốn đấu thêm một ván nữa không?"
Đối phương cho rằng mình đã chủ quan, để lấy lại thể diện, cậu ta đã đấu ván thứ hai với Triệu Sứ. Lần này, cậu nam sinh rõ ràng thận trọng hơn nhiều, Triệu Sứ cũng thay đổi phong cách chơi, nghiêm túc quan sát bố cục. Cuối cùng, khi đấu đến giữa ván, đối phương chủ động nhận thua.
Bởi vì Triệu Sứ đã biến bên ngoài thành tường đồng vách sắt, cho dù chưa đến giai đoạn quan tử thì "Học giả già" cũng thấy rõ cờ của mình không thể hoạt động được nữa, cho dù cậu ta cố gắng chống đỡ thì kết cục cũng đã định.
Cậu ta không cam lòng nhưng cũng không thể không phục, nếu không sẽ bị người ta nói là không chịu nhận thua.
Trước mặt các bạn học sinh đang vây xem, cậu ta công khai thừa nhận: "Tôi thua rồi, tôi kém hơn, hy vọng bạn học Triệu có thể đại diện cho trường đại học của chúng ta, giành vinh quang cho trường."
Tất cả mọi người đều ồ lên.
Triệu Sứ nhẹ nhàng mỉm cười: "Cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ làm được."
Khi bước ra khỏi phòng cờ, cậu nam sinh cuối cùng cũng hiểu ra ý tứ trong câu nói kia của Triệu Sứ: "Vậy nên, cô được xếp hạng ngũ đẳng nghiệp dư là vì đây là danh hiệu mà cô có thể đạt được nhanh nhất ở hiện tại đúng không?"
--------------------------------------------------