Tối hôm đó, Bạch Tri Ý thấy vẻ mặt muốn nói lại thôi của Triệu Sứ, thiếu điều viết bốn chữ “Không còn thiết sống” lên mặt.
Đường Mai nói rất nhiều lời an ủi cô, đại loại như thiên hạ không thiếu cỏ thơm, hà tất phải treo cổ trên một cành cây như vậy. Mạnh Thành Nam thì lý trí hơn, bảo cô đi tắm nước nóng, ngủ một giấc thật ngon, đừng suy nghĩ nhiều.
Gần như chỉ trong một ngày, cả trường đều biết Tống Hứa Nghiễn có bạn gái, kể cả Phương Bách Xuyên.
Phải nói rằng Phương Bách Xuyên ngày thường khá là không đáng tin nhưng lúc này lại nghiêm túc hẳn lên.
Cậu ta cũng gửi cho Triệu Sứ rất nhiều lời an ủi, Triệu Sứ đều lưu lại từng tin nhắn. Cô chờ đến một ngày không xa nam chính và nữ chính công khai tình cảm, sẽ gửi lại nguyên xi.
Hạ Đường gọi điện đến, nghiêm túc nói với cô: "Tiểu Sứ, trước đây em đã hứa với chị nếu như Tống Hứa Nghiễn tìm được bạn gái, em nhất định sẽ buông tay. Bây giờ cậu ta đã tìm được bạn gái rồi, em cũng nên có cuộc sống riêng của mình chứ?”
Triệu Sứ nhớ lại cốt truyện trong sách, cảm thấy chắc chắn có hiểu lầm ở đâu đó.
Nam chính trong sách chỉ yêu duy nhất một mình nữ chính, mốc thời gian bọn họ công khai còn rất lâu nữa mới đến, bây giờ nhiều nhất cũng chỉ đang mập mờ.
Nếu người yêu của Tống Hứa Nghiễn không phải nữ chính, vậy thì là ai?
Cô hỏi những người đến an ủi mình nhưng mọi người đều nói không biết.
Cuối cùng cô không còn cách nào khác, đành đi hỏi Lục Cảnh Dương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-121-a.html.]
Lục Cảnh Dương có vẻ như thực sự biết được gì đó nhưng lại không muốn nói cho Triệu Sứ. Triệu Sứ nói rất nhiều lời hay ý đẹp qua điện thoại, cầu xin rất nhiều lần, cuối cùng anh mới do dự nói: "Mọi người chỉ đoán là cậu ấy có bạn gái, chứ không xác định được người đó là ai.”
"Vậy nếu đã không nhìn thấy cô gái đó, tại sao mọi người lại đoán như vậy?" Triệu Sứ thắc mắc.
Ít nhất cũng phải có dấu hiệu gì đó đáng ngờ chứ?
Lục Cảnh Dương im lặng hồi lâu, một lát sau mới nói: "Buổi sáng hôm nay mọi người thấy trên cổ cậu ấy có một vòng dấu răng."
Ở một nơi nhạy cảm và riêng tư như cổ mà có thể cắn một cái thì chắc chắn phải là người có quan hệ không tầm thường. Mọi người đoán như vậy cũng không phải không có lý.
Triệu Sứ nghe thấy nguyên nhân lại là như vậy, nhất thời không nói nên lời.
Cô cảm ơn Lục Cảnh Dương, sau đó định cúp điện thoại. Nhưng lúc này Lục Cảnh Dương lại mở miệng hỏi cô: "Tiểu Sứ, có phải em cắn không?"
Giọng anh rất trầm, có chút nặng nề, như thể đang cất giấu rất nhiều tâm sự, trong đó còn xen lẫn vài tia bất an khó phát hiện.
Triệu Sứ không biết phải trả lời thế nào, muốn nói đúng là cô cắn nhưng lại sợ không giải thích rõ được.
Lục Cảnh Dương thấy đầu dây bên kia đột nhiên im lặng, lòng anh cũng chùng xuống.
Im lặng chính là câu trả lời, anh hiểu rất rõ.
Mặc dù sáng nay khi nhìn thấy vòng dấu răng mảnh mai kia trên cổ Tống Hứa Nghiễn cùng với vẻ đắc ý thoáng hiện trên mặt anh ta, anh đã đoán có thể là của Triệu Sứ, nhưng bây giờ khi đã xác nhận được rồi, trong lòng anh vẫn rất khó chịu.
--------------------------------------------------