Một lúc sau, Phương Bách Xuyên cũng đến. Triệu Sứ đánh giá thân hình của cậu ta từ trên xuống dưới một lượt, không khỏi cảm thán: Không hổ là đàn ông của nữ chính, thân hình đều đỉnh hết!
Phương Bách Xuyên thấy Triệu Sứ đang ngồi trong phòng khách chống cằm nhìn về phía mình.
Cậu ta đi tới, hỏi cô: "Cậu đang nhìn tôi sao?"
"Đúng vậy." Triệu Sứ bình tĩnh nói: "Nhìn cơ bụng của cậu. Ừm! Rất tốt."
Triệu Sứ cho rằng Phương Bách Xuyên nghe xong câu này sẽ nói cô là con gái mà không biết giữ ý tứ, không biết xấu hổ các kiểu, kết quả cậu ta chỉ chống tay lên bàn, cúi người xuống nhìn cô, nói: "Vậy cậu có muốn sờ một chút không?"
"Hả?" Triệu Sứ kinh ngạc trừng to mắt nhìn cậu ta.
Cô thừa nhận, có đôi khi Phương Bách Xuyên còn thần kinh hơn cả cô.
Cô vốn tưởng rằng Phương Bách Xuyên chỉ đang nói đùa, muốn trêu cô chơi, không ngờ cậu ta lại nói thật.
Phương Bách Xuyên nói trước đây chưa từng có ai khen cơ bụng của cậu ta đẹp, Triệu Sứ là người đầu tiên khen, cho nên cậu ta có thể ban ân huệ cho cô, để cô sờ một chút, cảm nhận cảm giác chân thực.
Triệu Sứ thầm nghĩ, của hời thế này không chiếm thì phí.
Ngay khi cô giơ tay định sờ lên, sau lưng bỗng nhiên truyền đến một tiếng gầm rung trời lở đất: "Triệu Sứ, cô đang làm gì vậy?!"
Lúc đó cô chỉ kịp cảm thấy có một luồng gió mạnh thổi qua mặt, ngay sau đó cổ tay lập tức bị nắm chặt, lực đạo lớn như thể có thể trực tiếp bóp gãy tay cô.
Triệu Sứ ngẩng đầu lên, nhìn thấy Tống Hứa Nghiễn đang tức giận đến dựng cả lông mày, cô cười trừ: "Đang cảm nhận vẻ đẹp nghệ thuật của cơ thể con người."
Cuối cùng Triệu Sứ vẫn không thể cảm nhận được vẻ đẹp nghệ thuật của cơ thể con người, cô bị Tống Hứa Nghiễn xách cổ ném lên lầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-145-a.html.]
"Triệu Sứ! Rốt cuộc cô có phải con gái không? Có biết xấu hổ không?" Lúc xách cô lên lầu, Tống Hứa Nghiễm còn không nhịn được mà mắng cô.
Triệu Sứ nhỏ giọng lẩm bẩm: "Chỉ sờ một chút cơ bụng thôi mà, sao lại biến thành không biết xấu hổ rồi..."
"Cô nói gì?" Tống Hứa Nghiễm dùng sức véo cô một cái.
Triệu Sứ rụt cổ lại, lập tức nhận thua: "Không có, em không nói gì cả!"
Đến phòng khách tầng hai, Tống Hứa Nghiễm vừa buông tay, Triệu Sứ đã chạy vụt đi như một con thỏ.
Cô chạy thẳng về phòng, đang chuẩn bị quẹt thẻ phòng thì vừa khéo gặp phải Hạ Đường đang định ra ngoài.
Hôm nay Hạ Đường buộc tóc cao, trên người mặc một bộ đồ bơi kiểu váy liền màu xanh lam nhạt, để lộ đôi chân dài thẳng tắp.
Hai mắt Triệu Sứ sáng lên: "Chị ơi, chị định xuống dưới ngâm suối nước nóng à?"
Hạ Đường gật đầu: "Ừ, em có muốn đi cùng không? Tiểu Sứ."
"Chị đi trước đi, lát nữa em sẽ xuống sau."
Triệu Sứ nói xong liền nghiêng người tránh đường cho Hạ Đường ra ngoài, sau đó cô nhanh chóng vào phòng và đóng cửa lại.
Một lúc sau, cô cẩn thận hé cửa ra, muốn tận mắt chứng kiến cảnh tượng rung động lòng người kia xem như thế nào, kết quả cô vừa mở cửa liền phát hiện bên ngoài không có một bóng người.
Đi rồi sao? Đi nhanh thế?
Triệu Sứ không khỏi cảm thấy thất vọng.
--------------------------------------------------