Câu nói này đã thành công đánh bay cơn buồn ngủ của Triệu Sứ.
Cô thầm cảm thán: Hôm nay cô hên thật, mới sáng sớm đã được nghe một chuyện m.á.u chó đổ vách thế này!
Nhận thấy biểu cảm của Triệu Sứ quá phong phú, Hạ Diêu vội vàng giải thích: "Không phải như cô nghĩ đâu, chúng tôi thực sự chỉ ngủ cùng nhau, ngoài ra không làm gì cả."
Triệu Sứ gật đầu như gà mổ thóc: "Được thôi, tôi tin anh mà."
Mặt dù ngoài miệng nói như vậy, nhưng Hạ Diêu cảm thấy cô như đang nói: "Anh nghĩ tôi tin anh à", giờ phút này anh ta thực sự muốn bóp c.h.ế.t cô.
"Tôi thực sự không làm gì cả! Lúc đó tôi say rồi..."
Hạ Diêu vừa mới nói được một nửa thì đã nghe thấy Triệu Sứ ở bên kia lẩm bẩm: "Thì ra là say rượu làm loạn..."
Hạ Diêu nghi ngờ: Cô vẫn luôn không nghe người khác giải thích như vậy sao?
"Tôi nói cho cô biết nhé." Hạ Diêu kéo vai Triệu Sứ quay về phía mình, nhìn vào mắt cô, rất nghiêm túc nói: "Đàn ông khi say rượu sẽ không cương lên được!"
Biểu cảm trên khuôn mặt Triệu Sứ đông cứng lại vài giây, sau đó hai hàng lông mày đột nhiên nhíu lại, lộ ra vẻ mặt khó tả: "Anh thật đúng là vô liêm sỉ!”
Cứu mạng! Sao cái gì cũng nói với cô vậy! Chuyện tế nhị như vậy cũng có thể nói sao?!
Hạ Diêu sốt ruột nói: "Còn không phải là vì cô không nghe tôi giải thích sao?"
Triệu Sứ đầu hàng: "Được rồi, là lỗi của tôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-103-b.html.]
Triệu Sứ sợ anh ta lại “Nói bậy” cho nên không tiếp tục khơi mào câu chuyện nữa. Thế nhưng trong lòng vẫn rất tò mò muốn biết nguyên nhân thực sự của sự việc, vì vậy lúc ra khỏi thang máy, cô tiếp tục hỏi anh ta: "Vậy tại sao hai người lại ngủ cùng nhau? Anh thực sự ngoại tình với bạn thân của bạn gái mình sao?"
Hạ Diêu phủ nhận: "Không, lúc đó tôi không biết cô ấy là bạn thân của Thanh Thanh, sáng nay mới biết."
Nghe Hạ Diêu nói ra lời này, Triệu Sứ cũng phải há hốc mồm.
Hóa ra ngoại tình là thật, muốn làm gì đó cũng là thật. Chỉ là lúc đó không biết thân phận của đối phương, hơn nữa vì say rượu nên tạm thời mất khả năng làm việc.
Ra khỏi tòa nhà chung cư, Hạ Diêu ném hết đống quần áo đó vào thùng rác công cộng, thoải mái nói với Triệu Sứ: "Đi học không? Tôi đưa cô đi."
Triệu Sứ nhìn anh ta từ trên xuống dưới, nói một cách nghiêm túc: "Tôi xin nhận tấm lòng này của anh, nhưng tôi nghĩ anh nên đi tìm một chỗ ở trước, sau đó chỉnh đốn lại bản thân cho sạch sẽ đi."
Hạ Diệu lúc này mới nhớ ra hình tượng của mình hiện tại không thích hợp để xuất hiện ở trường học lắm: “Cô nói đúng, vậy lần sau đi, lần sau có cơ hội tôi sẽ đưa cô đi học.”
Triệu Sứ thầm nghĩ, mong là đừng có lần sau nữa, tôi không muốn người khác biết tôi quen anh.
Triệu Sứ ra khỏi khu dân cư, thuê một chiếc xe đạp công cộng, trong lúc đạp xe đến trường vẫn còn nghĩ về chuyện này.
Cô không hiểu nổi, sao lại có một người đàn ông tệ bạc như vậy, còn tệ bạc một cách rất ngang nhiên, rõ ràng bạn gái của cũng rất xinh đẹp mà?
Triệu Sứ tức giận đạp mạnh hai chân vào bàn đạp.
Cô tức giận đến mức cũng không để ý thấy bên cạnh có một chiếc xe đang chậm rãi đi theo mình, mãi đến khi người trên chiếc xe đó mở miệng gọi cô.
"Tiểu Sứ, sao cậu lại đi xe đạp thế? Đi học à? Tôi chở cậu đi."
Triệu Sứ quay đầu lại, thấy là Phương Bách Xuyên.
--------------------------------------------------