Nhiệm vụ hôm nay của Triệu Sứ đã hoàn thành, cô chuẩn bị chuồn.
Tống Hứa Nghiễm chưa bao giờ thấy cô chạy nhanh như vậy, cứ như thể phòng bệnh của anh ta có lắp thuốc nổ, cô phải nhanh chóng chạy trốn vậy.
Không phải đến thăm anh ta sao? Cô thăm kiểu này à? Tống Hứa Nghiễm cuối cùng không nhịn được, gầm lên: "Triệu Sứ! Cô quay lại đây cho tôi!"
Triệu Sứ giả vờ không nghe thấy, dùng tốc độ nhanh nhất cuộc đời mình chạy về phía thang máy.
Sau đó, khi thang máy vừa mở ra, cô nhìn thấy Lục Cảnh Dương cũng đến thăm bệnh.
Khuôn mặt Triệu Sứ lập tức không giữ được vẻ bình tĩnh.
Nửa giờ trước, cô vừa mới lừa anh rằng mình chỉ đi dạo quanh trường, kết quả bây giờ lại gặp nhau ở bệnh viện, đây chẳng phải là tự vả vào mặt mình sao?
Triệu Sứ còn đang bối rối không biết làm sao, cũng may Lục Cảnh Dương là người đàng hoàng, không truy cứu tại sao cô nói dối, chỉ bình tĩnh hỏi cô có phải đến thăm Tống Hứa Nghiễm không.
Triệu Sứ cố gắng bảo tồn vẻ bình tĩnh trên mặt: "Ừm, đã thăm xong rồi, bây giờ em chuẩn bị về.”
"Vậy em đợi anh một chút, anh đưa em về."
Sao lại muốn đưa cô về nữa rồi? Nhưng mà nhiệm vụ bây giờ đã hoàn thành, đưa về thì cũng chẳng ảnh hưởng gì nhỉ?
Triệu Sứ nghĩ vậy, liền đồng ý: "Cảm ơn anh Cảnh Dương, vậy em đợi anh ở dưới lầu."
Triệu Sứ tìm một chiếc ghế trống ở chỗ gọi số ở tầng một, vừa chuẩn bị ngồi xuống thì nhận được điện thoại của Tống Hứa Nghiễm.
Giọng của Tống Hứa Nghiễm quá lớn, ngữ khí lại còn rất hung dữ, vừa nghe máy đã suýt làm điếc tai Triệu Sứ.
"Triệu Sứ! Tôi cho cô một phút để quay lại đây!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-97-a.html.]
Triệu Sứ đưa điện thoại ra xa một chút, giọng yếu ớt đáp: "Không được, em đã đi rồi, lần sau sẽ lại đến thăm anh."
"Lần sau? Sao lại lần sau? Cô tự nói xem hôm nay cô đến đây để làm gì!"
Triệu Sứ mặt dày nói: "Đến thăm anh chứ sao."
"Đây là cách đến thăm bệnh của cô à? Đổ tôm của tôi, còn xách cả túi chanh đi nữa? Triệu Sứ, cô đừng có quá đáng!"
Lúc rời đi, cô chạy rất nhanh nhưng không ngờ vẫn còn nhớ mang theo túi chanh kia, Tống Hứa Nghiễm nghi ngờ hôm nay cô cố tình đến để chọc tức anh ta.
Triệu Sứ cũng không ngờ Tống Hứa Nghiễn vẫn còn nhớ đến túi chanh đó, cô nghĩ không phải ngày thường anh ta rất rộng lượng sao? Sao hôm nay có một túi chanh mà cũng để bụng thế?
Nhưng dù sao thì cô cũng có lỗi, chỉ có thể hạ mình xin lỗi anh ta: "Em xin lỗi, em tiện tay lấy mất, lần sau em sẽ mang đến cho anh cái khác."
"Không cần lần sau, ngay bây giờ đem lên cho tôi!"
"Bây giờ không được, em đã đi rồi."
Triệu Sứ nói xong mới nhớ đến Lục Cảnh Dương, không biết Lục Cảnh Dương có nói với Tống Hứa Nghiễm chuyện cô còn ở dưới lầu không.
Lo lắng chờ đợi vài phút, cô không đợi được Tống Hứa Nghiễm nói chuyện, ngược lại đợi được Hạ Đường.
"Tiểu Sứ, ngày mai em rảnh không? Chị tìm em có chút chuyện."
Giọng Hạ Đường cứng nhắc, mang theo ngữ điệu hơi giận dữ.
Triệu Sứ không khỏi sợ hãi, liên tục nói: "Rảnh, rảnh."
"Được, vậy ngày mai gặp nhau ở trường."
--------------------------------------------------