Bạch Tri Ý nhịn suốt dọc đường, đến ký túc xá cuối cùng cũng khóc òa lên. Triệu Sứ đứng bên cạnh nghe một lúc, hiểu ra là cô ấy đã thua một cô gái lớn lên trong nền văn hóa mạt chược.
Đường Mai không ngừng an ủi cô ấy: "Người ta sinh ra đã biết chơi mạt chược, không giống như cậu chỉ mới học được nửa chừng, thua cũng là chuyện bình thường, đừng buồn!"
Bạch Tri Ý còn khóc to hơn: "Vậy chẳng phải sang năm tôi cũng không thắng được cô ta sao?"
Mạnh Thành Nam lấy một chiếc khăn ướt lau mặt cho cô ấy: "Đói không, dẫn cậu đi ăn đại tiệc, nhà hàng Michelin ba sao, tôi trả tiền."
Bạch Tri Ý lập tức nín khóc: "Tôi muốn ăn hải sản."
Mạnh Thành Nam: "Được, tiệc hải sản, đi ngay bây giờ!"
"Đợi đã." Bạch Tri Ý hít mũi: "Đợi tôi trang điểm đã."
Cô ấy không muốn vào nhà hàng sang trọng với bộ dạng luộm thuộm này, những người khác chỉ biết cười khổ chờ cô ấy trang điểm.
*
Tối bế mạc đại hội thể thao, Triệu Sứ đến khán đài sân vận động trước để chiếm chỗ, tiện thể xem Hạ Đường tập dượt.
Tối nay ngoài tiết mục độc tấu piano, Hạ Đường còn là người dẫn chương trình của buổi lễ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-182-a.html.]
Cô ấy mặc một chiếc váy dạ hội trễ vai màu trắng, chỉ đứng trên sân khấu thôi cũng giống như một đóa hoa loa kèn thanh khiết. Phần váy được thiết kế đuôi dài, lúc cô ấy bước đi, nó tung bay uyển chuyển tạo nên một cảm giác khác.
Triệu Sứ thấy người dẫn chương trình nam là Thẩm Tịch Nguyệt, hai người đứng cạnh nhau đúng là trai tài gái sắc, rất xứng đôi.
Thực ra từ trước đến nay, Triệu Sứ vẫn luôn cảm thấy Thẩm Tịch Nguyệt mới là người xứng đôi với Hạ Đường nhất, dù là ngoại hình, tính cách hay cách xử sự đều rất hợp nhau. Nhưng đáng tiếc anh ta chỉ là nam phụ, định sẵn chỉ có thể được khán giả thương tiếc.
Triệu Sứ đang cảm thấy tiếc cho thân phận của Thẩm Tịch Nguyệt thì đột nhiên thấy Hạ Thanh Thanh xuất hiện ở hàng ghế đầu, trong lòng giật thót lên một cái.
Triệu Sứ vốn định giả vờ không nhìn thấy cô ta nhưng Hạ Thanh Thanh đã đi thẳng đến chỗ cô.
Hạ Thanh Thanh nở một nụ cười ngọt ngào có hơi gượng gạo, đứng trước mặt Triệu Sứ, trực tiếp che hết cả ánh đèn trên sân khấu.
Triệu Sứ ngẩng đầu nhìn khuôn mặt không rõ ràng lắm của cô ta, lo lắng hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Hạ Thanh Thanh nắm lấy một tay Triệu Sứ, nhẹ giọng hỏi: "Tiểu Sứ, lát nữa chuyện nhảy múa thực sự không được sao?"
"Không được." Triệu Sứ sợ lời này không đủ quyết đoán, lại bổ sung thêm: "Thực sự không được!"
Mặc dù lời từ chối có hơi làm tổn thương người khác nhưng cô bắt buộc phải làm như vậy, nếu không người bị tổn thương sẽ là chính cô.
Nhiệm vụ của cô tiến hành đến bây giờ đã có thể mơ hồ nhìn thấy ánh sáng chiến thắng, cô không thể để xuất hiện bất kỳ một nguy cơ nào nữa.
Hạ Thanh Thanh nghe cô nói vậy, cắn môi: "Vậy cậu có thể đi cùng tôi đến hậu trường không? Tôi nhảy một lần cho cậu xem, chỗ nào nhảy không tốt cậu chỉ bảo tôi một chút."
--------------------------------------------------