Giọng nói đè thấp ở đầu dây bên kia rõ ràng mang theo sự tức giận: "Triệu Sứ, bây giờ cô còn dám cúp điện thoại của tôi sao?!"
"Hả? Không phải anh gọi nhầm sao?"
"Không gọi nhầm! Chính là tìm cô!"
"Tìm em làm gì?" Cô nhớ mấy ngày nay mình không có cảnh quay nào mà.
"Tôi đã nằm viện một tuần rồi! Sao cô không đến thăm tôi?"
Triệu Sứ chỉ lo nghĩ đến việc hiện tại mình không có cảnh quay nào, cũng không để ý đến sự thất vọng và tủi thân không dễ nhận ra trong nửa câu sau của Tống Hứa Nghiễn.
Triệu Sứ miệng nhanh hơn não: "Chưa đến lúc."
"Cái gì chưa đến lúc?"
"Không không!" Triệu Sứ tự tát miệng mình hai cái: "Ý em là, em không có thời gian."
"Rốt cuộc cô bận cái gì? Không thể dành chút thời gian đến bệnh viện thăm tôi sao? Chị cô..." Tống Hứa Nghiễn định lấy Hạ Đường ra làm ví dụ, nói rằng cô ấy bận như vậy nhưng ngày nào cũng đến bệnh viện thăm anh ta nhưng lời vừa đến miệng lại cảm thấy không nên nói với Triệu Sứ.
Triệu Sứ biết anh định nói gì, rất tự nhiên tiếp lời: "Chị em có thời gian, không có nghĩa là em cũng có thời gian, em rất bận."
"Cô bận cái gì?"
"Bận kiếm tiền chứ sao."
"Học thay?"
"Đúng vậy, đừng có coi thường nó, một tiết 300 tệ, không rẻ đâu!"
Giá dịch vụ cao nhất của cô là 300 tệ, mấy ngày nay kiếm được của Lục Cảnh Dương mấy nghìn rồi.
"Chỉ có chút tiền này thôi?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-88-a.html.]
Triệu Sứ nghe anh ta chế giễu, vừa định phản bác thì ngay sau đó đã nhận được ba mươi nghìn tệ từ Tống Hứa Nghiễn chuyển khoản qua.
"Ngày mai đến thăm tôi." Giọng điệu của Tống Hứa Nghiễn rất bá đạo.
"Thật sự không được!" Mặc dù ba mươi nghìn tệ rất hấp dẫn nhưng vẫn chưa đến cảnh quay của cô, nếu đi trước, làm loạn cốt truyện thì phải làm sao?
Tống Hứa Nghiễn tiếp tục chuyển thêm bảy mươi nghìn tệ: "Có đến không?"
"Được! Ngày mai em nhất định sẽ đến."
Tống Hứa Nghiễn lúc này mới hài lòng.
Triệu Sứ trằn trọc suy nghĩ cả đêm, hôm sau vẫn quyết định trả lại tiền.
Cô thừa nhận lúc đó mình bị tiền làm cho choáng váng, sau khi bình tĩnh lại, cô nhận ra hoàn thành nhiệm vụ hệ thống mới là điều quan trọng nhất. Dù sao thì tiền trong thế giới tiểu thuyết cũng không mang ra ngoài được, chỉ có thể kiếm ở đâu thì tiêu ở đó.
Cô không thể vì niềm vui nhất thời mà bỏ qua lợi ích lâu dài.
Sau khi Triệu Sứ trả lại tiền, bên phía Tống Hứa Nghiễn không có phản ứng gì, Triệu Sứ đoán là tối qua anh ta uống nhầm thuốc, bây giờ đã tỉnh táo lại rồi.
Trưa hôm đó, sau khi Triệu Sứ tan học, Lục Cảnh Dương kéo cô đi ăn cơm.
Mấy ngày nay đều là Lục Cảnh Dương mời cô ăn, thỉnh thoảng gặp mấy cô bạn cùng phòng của cô, anh cũng mời luôn.
Triệu Sứ được ăn chực nhiều bữa như vậy, da mặt cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, cô nói: "Hay là hôm nay để em mời anh đi, anh Cảnh Dương."
"Được thôi." Lục Cảnh Dương không từ chối: "Vậy thì cảm ơn em đã mời anh ăn cơm."
Triệu Sứ mặt đỏ tía tai: "Không cần cảm ơn, dù gì thì tiền của em cũng kiếm được từ anh.”
Lục Cảnh Dương: ...Quá thật thà rồi.
Nghĩ đến việc mình mời khách, phải tôn trọng sở thích của "Khách", Triệu Sứ liền hỏi Lục Cảnh Dương muốn ăn gì.
--------------------------------------------------