"Đúng vậy, chúng ta phải chạy 800 mét trước, thành tích đạt dưới 4 phút mới có tư cách ngồi vào bàn mạt chược. Cậu tưởng ai cũng có thể tham gia sao? Nếu không thì sao Tiểu Mai và Nam Nam lại không đăng ký? Là họ không muốn sao?"
"Là tôi thiển cận, chưa từng thấy trước khi đánh mạt chược còn có vòng loại nữa..." Triệu Sứ cho rằng hạng mục này đặt ở trường nào cũng sẽ gây chấn động, cô cũng không ngờ, lại có người vì để đánh được ván mạt chược này mà có thể liều mạng như vậy.
"Vì số người đăng ký quá đông, cho nên nhà trường mới phải thiết lập một thử thách để sàng lọc." Bạch Tri Ý giải thích.
"Vậy sao các cậu không tiện thể đăng ký chạy 800 mét luôn? Dù sao cũng phải chạy mà, đúng không?”
"Không được, cái đó vẫn hơi khó." Bạch Tri Ý vẫn biết tự lượng sức mình.
"..."
Lúc hai người đang nói chuyện, Đường Mai đi tập luyện ở sân bóng chày đã trở về. Trên người cô ấy mặc bộ đồ thể thao, cột tóc đuôi ngựa gọn gàng, trên trán buộc một chiếc băng đô thấm mồ hôi, vừa vào cửa đã thấy tràn đầy sức sống của tuổi trẻ.
Đường Mai nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người, nói lớn: "Tiểu Sứ, Tiểu Bạch của chúng ta đăng ký hạng mục này là vì đại nghĩa, đợi thi đấu xong chúng ta nhất định phải mời cô ấy ăn cơm."
"Hả?" Triệu Sứ không hiểu, đánh mạt chược thì liên quan gì đến đại nghĩa?
Đường Mai bí ẩn nói: "Cậu biết giải thưởng là gì không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-178-a.html.]
Triệu Sứ thuận miệng nói: "Chẳng lẽ là bàn mạt chược?"
Đường Mai vỗ đùi: "Đúng vậy! Đến lúc đó bốn chúng ta có thể đánh mạt chược trong ký túc xá mỗi ngày!"
Triệu Sứ: "..." Trường phát bàn mạt chược cho học sinh, nghiêm túc chứ? Quả nhiên chỉ có thế giới tiểu thuyết mới có thể tồn tại chuyện này!
Đường Mai vẫn tiếp tục nói: "Hôm đó chúng ta sẽ đi cổ vũ cho Tiểu Bạch, Tiểu Sứ, cậu cũng phải đến nhé!"
Triệu Sứ tùy tiện đáp: "Được, tôi sẽ đến."
Cuối cùng Triệu Sứ vẫn không thể đi cổ vũ cho Bạch Tri Ý, bởi vì cô còn có nhiệm vụ phải làm.
Tống Hứa Nghiễn tham gia cuộc thi bóng rổ ba người của đại hội thể thao, hạng mục này diễn ra cùng ngày cùng giờ với hạng mục của Bạch Tri Ý, Triệu Sứ phải đi cổ vũ cho Tống Hứa Nghiễn.
Bạch Tri Ý nói cô trọng sắc khinh bạn, Triệu Sứ chỉ có thể nhận.
Hôm đó diễn ra bán kết và chung kết liên tiếp, tổng cộng có bốn đội. Triệu Sứ thấy Lục Cảnh Dương và Tống Hứa Nghiễn cùng một đội, Hạ Diêu ở một đội khác.
Ngoài những người chơi bóng rổ, bên ngoài sân còn có rất đông khán giả, Hạ Thanh Thanh cũng có mặt. Cô ta cầm khăn và nước trên tay, ánh mắt dõi theo Tống Hứa Nghiễn trên sân.
Có lúc Triệu Sứ rất khâm phục tố chất tâm lý của cô ta, có thể mặt không đổi sắc đứng trước mặt bạn trai cũ mà thể hiện tình cảm với người đàn ông khác. Nếu chia tay trong hòa bình thì thôi, đằng này lúc bọn họ chia tay lại không vui vẻ như vậy, hơn nữa còn xen lẫn lừa dối và toan tính. Cô ta không sợ Hạ Diêu nhìn thấy mà tức giận, nổi điên tại chỗ, vạch trần những chuyện đó của cô ta ra sao?
--------------------------------------------------