Cô cảm thán nói: "Lặng lẽ hôn nhau ở hậu trường, trước mặt toàn thể thầy cô và sinh viên trong trường, đây là tình tiết phim thần tượng lãng mạn gì vậy chứ! Nhưng tại sao lại xảy ra với nữ chính và nam phụ?"
Nói rồi Triệu Sứ lại khóc, nước mắt rơi lã chã vào bát cơm, Lục Cảnh Dương lập tức lấy khăn giấy ra lau cho cô.
"Được rồi, được rồi, khóc nữa thì mắt sẽ thành quả óc chó mất, mí mắt cũng không mở ra được nữa đâu." Lục Cảnh Dương nhẹ nhàng an ủi cô: "Bọn họ yêu nhau thôi mà, cũng đâu phải là trời sập đâu, đúng không?"
"Sắp rồi." Triệu Sứ nức nở nói: "Tuyến tình cảm của nhân vật chính đã sụp đổ, thế giới này cũng sẽ sớm sụp đổ theo thôi, em cũng phải về rồi."
Tay Lục Cảnh Dương khựng lại, ánh mắt lập tức tối sầm: "Em muốn về?"
"Đúng vậy, nhiệm vụ đã thất bại rồi! Không về thì ở lại đây làm gì?"
"Nhưng em đã ở đây hơn ba năm rồi, cứ thế mà đi, trong lòng em sẽ không luyến tiếc sao?"
"Ừm, nhiệm vụ này đã kéo dài hơn ba năm rồi..." Triệu Sứ cảm thán một câu, ngay sau đó cô lại nói: "Hơn ba năm cứ như vậy mà lãng phí rồi!"
Cái chính là cô không biết vấn đề nằm ở đâu, càng tức hơn!
"Theo em thấy thì ba năm này chỉ là lãng phí thời gian thôi sao? Những người bạn, những người em gặp được ở đây, đối với em mà nói chẳng có ý nghĩa gì cả?" Lục Cảnh Dương hỏi.
"Cũng không hẳn nhưng..." Tâm trạng của Triệu Sứ dần bình tĩnh lại: "Thiên hạ không có bữa tiệc nào mà không tàn, em cũng phải đi thôi."
"Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn..." Lục Cảnh Dương khẽ lẩm bẩm câu nói này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-187-a.html.]
Anh nhớ lại, lúc đó cô cũng đã nói với anh như vậy.
Anh cố gắng giữ cô lại, lúc đó cô đã làm gì? Ồ, cô đã sử dụng một đạo cụ kỹ năng cưỡng chế thoát ra.
Ánh mắt Lục Cảnh Dương tối sầm xuống: "Vậy bây giờ em định đi như thế nào?"
Triệu Sứ đáp: "Tất nhiên là để hệ thống mở cửa thời không rồi rời đi, thế nhưng bây giờ em không liên lạc được với nó, không biết nó c.h.ế.t ở đâu rồi."
"Nếu mãi vẫn không liên lạc được... Em sẽ sử dụng đạo cụ kỹ năng cưỡng chế thoát ra khỏi thế giới tiểu thuyết?" Giờ phút này Lục Cảnh Dương dường như có thể nghe thấy tiếng tim mình đập liên hồi như trống.
"Nếu không liên lạc được, trước mắt em vẫn sẽ ở lại đây, đạo cụ kỹ năng chỉ dùng trong trường hợp khẩn cấp thôi." Triệu Sứ chua chát nói: "Vì nó quá đắt, bây giờ em không mua nổi."
Năm đó cô đã tiết kiệm được rất nhiều tiền nhưng cũng chỉ đủ để cô mua một đạo cụ, bây giờ với số tiền ít ỏi của cô, gọi vài cuộc điện thoại cho hệ thống là gần như hết sạch.
Không mua nổi sao? Lục Cảnh Dương nghe xong, không khỏi nhếch miệng.
Vậy thì quá tốt!
*
Trên đường từ căn hộ trở về, Triệu Sứ vẫn luôn nghĩ về những lời Lục Cảnh Dương nói.
Anh nói nếu tuyến chính đã sụp đổ thì không thể nào cứu vãn được nữa, anh khuyên cô hãy coi khoảng thời gian còn lại này như một chuyến du lịch, từ bỏ nhiệm vụ nữ phụ, tùy ý tận hưởng, như vậy cô sẽ cảm thấy thoải mái hơn.
--------------------------------------------------