Triệu Sứ thầm nghĩ lúc này mới lo lắng thì đã hơi muộn, nhưng nếu từ chối nữa thì lại có vẻ không hay cho lắm, nghĩ rằng yêu cầu này cũng không quá đáng nên đã đồng ý.
Cô đứng dậy, chuẩn bị đi xuống khán đài thì phát hiện Hạ Thanh Thanh vẫn đang nắm tay mình.
Triệu Sứ định nói với cô ta rằng ở đây hơi hẹp, hai người không thể đi song song được. Kết quả vừa quay mặt về phía cô ta, Hạ Thanh Thanh đột nhiên ngã ngửa ra sau.
Vị trí của Triệu Sứ ở hàng ghế thứ tư của khán đài, cách mặt đất khoảng hơn một mét. Nếu ngã xuống thì không phải sẽ bị trẹo chân hay gãy xương sao?
Máu Triệu Sứ lập tức dồn lên não, tim như ngừng đập.
May mà có người kịp thời xuất hiện đỡ lấy vai Hạ Thanh Thanh, đẩy cô ta trở lại.
Triệu Sứ thấy cô ta đã an toàn rồi thì trực tiếp ngã ngồi xuống ghế, cũng không kịp nhìn xem người đỡ cô ta là ai, chỉ nghe thấy Hạ Thanh Thanh vừa vui mừng vừa thẹn thùng gọi một tiếng: "Anh Hứa Nghiễn."
Cách xưng hô này khiến cho Triệu Sứ bất giác rùng mình một cái, ngay sau đó cô thấy Tống Hứa Nghiễn mặt lạnh như tiền nhìn chằm chằm mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-183-a.html.]
Cô thầm chửi một tiếng: Chết tiệt! Cô bị Hạ Thanh Thanh chơi một vố rồi!
Lúc này Triệu Sứ thực sự tức muốn phát điên, bây giờ đã là năm nào tháng nào rồi mà vẫn còn người dùng thủ đoạn hãm hại người khác trong mấy mẩu truyện thanh xuân vườn trường m.á.u chó thế này!! Hơn nữa cô ta bị làm sao vậy, lại dùng thủ đoạn nhàm chán này với một nữ phụ như cô?!
Triệu Sứ bên này đang rối như tơ vò, Hạ Thanh Thanh bên kia lại "Ối" một tiếng, nói với Tống Hứa Nghiễn: "Hình như chân em bị trẹo rồi."
Triệu Sứ tức điên lên, cô chỉ vào Hạ Thanh Thanh, hung hăng cảnh cáo cô ta: "Hạ Thanh Thanh, đừng có chơi trò này với tôi, cô có tin tôi sẽ phanh phui hết những chuyện mà cô đã từng làm ra không!"
Tất nhiên cô không thể phanh phui, bởi vì nếu làm như vậy thì tuyến nhân vật nữ phụ này sẽ loạn hết cả lên. Nhưng bây giờ Triệu Sứ chỉ có thể nói mấy lời tàn nhẫn như vậy, để cho cô ta biết điểm dừng.
Ai ngờ Hạ Thanh Thanh hôm nay lại ăn gan hùm mật gấu, còn giả ngốc với Triệu Sứ: "Cậu đang nói gì vậy? Tôi không hiểu."
Triệu Sứ thấy cô ta ngang ngược như vậy, suy nghĩ một chút là biết cô ta đang tính làm gì. Triệu Sứ cười lạnh một tiếng: "Cô cho rằng lời thanh minh của tôi sẽ không có ai tin, còn hình tượng của cô trong mắt mọi người là hoàn hảo không tì vết, mọi người sẽ chọn tin cô sao? Cô tự tin quá rồi đấy, cô nghĩ tôi chỉ có một cái miệng thôi sao?"
Triệu Sứ chỉ vào cơ thể Hạ Thanh Thanh từ trên xuống dưới, rồi lại chỉ vào cơ thể mình: "Mặc dù không nhìn thấy mặt nhưng cô đừng quên, vóc dáng của chúng ta không giống nhau. Cô cho rằng nếu như tôi mặc bộ đồ đó nhảy lại một lần nữa thì liệu sẽ có sức thuyết phục hơn lời nói suông của cô không?"
Triệu Sứ không nói thẳng toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối, cô cắt đầu cắt đuôi cho nên Tống Hứa Nghiễn đứng bên cạnh nghe nửa hiểu nửa không. Nhưng Hạ Thanh Thanh thì hiểu, mặt cô ta tái mét, giọng nói cũng bình thường hơn nhiều.
--------------------------------------------------