Sau đó cô đã bóng gió hỏi Tống Hứa Nghiễn, kết quả biết được, anh ta đúng là đã ở khu nghỉ dưỡng đến ngày trong sách viết nhưng Hạ Đường cũng thực sự đã rời đi cùng ngày với cô. Người ở lại với Tống Hứa Nghiễn đến cuối cùng chỉ có một người, đó là Hạ Thanh Thanh.
Sau khi biết chuyện này, trong lòng Triệu Sứ nảy sinh một suy nghĩ rất đáng sợ: Nữ phụ đang âm thầm thay thế vị trí của nữ chính trong sách.
Triệu Sứ có suy nghĩ này, là vì trước đó ở trạm không gian, khi tụ tập trò chuyện với những ký chủ khác, cô đã nghe họ nói đến.
Có người nói rằng một số nữ phụ đột nhiên tỉnh ngộ, biết mình đang ở trong một cuốn sách, thậm chí còn biết tất cả các tình tiết cụ thể. Để thay đổi số phận, họ sẽ tranh thủ làm những việc mà nữ chính sẽ làm trước khi nữ chính hành động, như vậy có thể âm thầm hoán đổi số phận của mình và nữ chính.
Triệu Sứ mang theo suy đoán này để quan sát Hạ Thanh Thanh mấy ngày, cuối cùng kinh ngạc phát hiện ra, người mà cô ấy muốn hoán đổi dường như là... Cô?
Hạ Thanh Thanh bắt đầu công khai bày tỏ tình cảm của mình với Tống Hứa Nghiễn: chủ động đợi anh ta tan học, hẹn anh ta đi ăn cơm. Đôi lúc cô ta cũng sẽ đến sân bóng rổ xem anh ta tập luyện, cổ vũ, đưa nước và khăn cho anh ta.
Nhưng danh tiếng của cô ta ở trường tốt hơn Triệu Sứ nhiều, mọi người đều khen cô ta thẳng thắn, dũng cảm theo đuổi tình yêu, thậm chí còn có một số ít người nói Tống Hứa Nghiễn không xứng với cô ta.
Có một lần, Hạ Diêu gặp được Triệu Sứ trong giờ ra chơi, sợ cô không vui nên còn cố ý chạy đến an ủi cô.
Hạ Diêu nói: "Cô có biết tại sao mọi người lại đối xử thiên vị như vậy không?"
Triệu Sứ vốn không để tâm đến chuyện này lắm nhưng nghe anh nhắc đến, cô cũng muốn biết lý do.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-176-a.html.]
"Tại sao?"
"Bởi vì ấn tượng mà hai người để lại cho mọi người không giống nhau, cô ta là nữ thần, nữ thần vì tình yêu mà hạ mình, là tự hạ thấp bản thân. Còn cô thì sao, cô là cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga, là kẻ hề muốn leo cao."
Triệu Sứ tức giận ngay lập tức: "Anh mới là cóc ghẻ! Cả nhà anh đều là cóc ghẻ!"
Hạ Diêu lập tức giải thích: "Tôi không nói đến ngoại hình, chỉ xét về ngoại hình thì cô là mỹ nhân, chắc chắn đẹp hơn cô ta. Tôi chỉ nói đến hình tượng của hai người thôi."
"Tôi có hình tượng gì? Cô ta có hình tượng gì?" Triệu Sứ xắn tay áo, cảnh cáo: "Anh nói rõ ràng cho tôi!"
Nếu để cô nghe thấy những từ như ‘cóc ghẻ’ một lần nữa, cô chắc chắn sẽ đ.ấ.m thẳng vào mặt anh ta.
"Bây giờ cô ta chính là một tiểu thư nhà giàu! Còn cô thì..." Hạ Diêu lấy một tờ giấy trong túi ra, đập vào trán Triệu Sứ: "Cô là một kẻ nghèo phải đi học hộ để kiếm tiền, hơn nữa còn không có gia thế, mặc dù có một người chị họ không tồi nhưng suy cho cùng cũng chỉ là chị họ mà thôi?"
Tờ giấy trượt xuống, Triệu Sứ cầm lấy, cô nhìn thấy đó là tờ quảng cáo học hộ của cô.
Hạ Diêu dùng ngón tay chỉ vào những chữ trên đó: "Thấy chưa? Nguồn gốc của sự nghèo hèn."
Triệu Sứ không nói nên lời.
--------------------------------------------------