Triệu Sứ ngẩn người, chỉ tay vào mình: "Em á? Anh chắc chắn mình không nhận nhầm người chứ?"
Triệu Sứ nghi ngờ hôm nay mắt anh ta có vấn đề, nếu không thì sao cứ áp dụng cốt truyện của Hạ Đường vào cô vậy chứ?
Ai ngờ Tống Hứa Nghiễn lại gật đầu chắc nịch: "Ừ, không nhận nhầm, người anh mời là em, Triệu Sứ."
Có lẽ thái độ muốn từ chối của Triệu Sứ quá rõ ràng, Tống Hứa Nghiễn đã nói trước khi cô kịp mở miệng: "Hôm nay là sinh nhật anh, coi như tặng anh một điều ước sinh nhật đi."
Triệu Sứ phát hiện hôm nay chuyện kỳ lạ cứ liên tiếp xảy ra với cô, những hành động của Tống Hứa Nghiễn này còn kỳ lạ hơn cả chuyện mặt trời mọc đằng tây.
Mặc dù cảm thấy rất kỳ quái nhưng cuối cùng cô vẫn chấp nhận lời mời của Tống Hứa Nghiễn, cùng anh ta nhảy một điệu.
Lúc đầu Tống Hứa Nghiễn có chút lúng túng, Triệu Sứ liền đưa ra tư thế bắt tay khoác vai, Tống Hứa Nghiễn thuận thế nắm lấy ngón tay cô, tay còn lại cứng ngắc ôm lấy lưng cô.
“Ôi, nhẹ thôi, không phải, là tay này." Triệu Sứ lắc lắc tay trái của mình.
Ngón tay cô bị Tống Hứa Nghiễn nắm chặt trong lòng bàn tay, sức lực đó khiến cho cô có cảm giác như thứ anh ta đang nắm không phải ngón tay người mà là một nắm đũa.
Tống Hứa Nghiễn nghe vậy vội vàng buông ra, Triệu Sứ lại đặt tay lên, lần này không đặt vào lòng bàn tay mà đổi thành nắm lấy ngón tay cái của anh ta.
Tống Hứa Nghiễn cảm nhận được bàn tay cô thon thả mềm mại, nhỏ đến nỗi cả bàn tay vừa vặn có thể nắm lấy ngón tay cái của anh ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-198-a.html.]
Anh ta còn đang ngẩn người thì chợt nghe thấy Triệu Sứ nhắc nhở: "Anh bước nhỏ một chút, nhẹ một chút, đừng giẫm lên chân em."
Đến khi chính thức bắt đầu nhảy, Triệu Sứ kinh ngạc nhận ra kỹ thuật nhảy của Tống Hứa Nghiễn đã tiến bộ hơn nhiều so với buổi dạ hội mừng năm mới ở trường lúc trước, không những không giẫm lên chân cô mà các bước nhảy cơ bản không có sai sót, cũng theo kịp nhịp điệu.
Triệu Sứ kinh ngạc: "Anh đã từng học nhảy à?”
Tống Hứa Nghiễn giả vờ bình tĩnh nhìn về phía trước: "Ừ, học một chút."
"Nhảy khá đấy, đợi đến buổi dạ hội mừng năm mới lần sau chắc chắn sẽ có rất nhiều cô gái đến mời anh nhảy."
Tống Hứa Nghiễn mấp máy môi, cuối cùng không nói gì.
Khi nhảy, Triệu Sứ có thể cảm nhận được những ánh mắt khác thường đổ dồn vào mình, cô không cần nghĩ cũng biết, những người đó chắc chắn đang phổ biến "Chiến tích vẻ vang" của cô, sau đó sẽ nói cô lại đeo bám Tống Hứa Nghiễn không buông, trong một dịp quan trọng như thế này mà lại không biết mình là ai, hành động tùy tiện.
Nhảy xong, Triệu Sứ định trực tiếp về chỗ ngồi thì bị Tống Hứa Nghiễn kéo tay lại.
Triệu Sứ quay đầu nhìn anh ta: "Sao thế?"
Ánh đèn trong phòng tiệc chiếu lên khuôn mặt Tống Hứa Nghiễn, bóng mi che khuất đôi mắt, trông có vẻ u ám khó đoán.
"Triệu Sứ." Anh ta mở lời: "Cảm ơn em vì đã đồng ý nhảy cùng anh, bữa tiệc sinh nhật hôm nay anh rất vui."
--------------------------------------------------