Cô ta cúi đầu, vén mái tóc rối bù trên má ra sau tai, nói: "Xin lỗi, Tiểu Sứ, vừa nãy là do tôi không đứng vững, không cẩn thận bị trẹo chân, không dọa đến cậu chứ?"
Triệu Sứ thấy cô ta đã thu liễm lại, liền lạnh lùng ngẩng cằm, nhướng mày: "Ừ, dọa rồi nhưng bây giờ thì ổn rồi."
"Vậy cậu có thể tiếp tục dìu tôi xuống hậu trường không? Tôi sẽ giải thích tình hình với người dẫn chương trình, để họ sắp xếp lại thứ tự biểu diễn." Hạ Thanh Thanh nhỏ giọng đề nghị.
Triệu Sứ nghe vậy, liếc nhìn cô ta một cái, rồi lại liếc nhìn Tống Hứa Nghiễn đứng sau lưng cô ta. Cô biết Hạ Thanh Thanh nhất định là sợ cô nhân lúc cô ta đi rồi sẽ nói xấu cô ta với Tống Hứa Nghiễn nên mới tìm lý do để kéo cô đi.
Triệu Sứ cảm thấy nếu mình không đi, cô ta chắc chắn sẽ tiếp tục ở đây dây dưa, vì vậy đành phải nói: "Được rồi, tôi sẽ đi cùng, nhưng cô đừng có ngã nữa đấy nhé!"
Giọng cô mang theo ý cảnh cáo.
"Sẽ không đâu, cậu yên tâm." Hạ Thanh Thanh đảm bảo.
Khi Triệu Sứ chuẩn bị đi xuống, Tống Hứa Nghiễn đột nhiên tiến lên nắm lấy cổ tay cô.
Triệu Sứ quay đầu lại: "Sao vậy?"
Tống Hứa Nghiễn mím môi, nhíu mày, trong ánh mắt nghi hoặc của Triệu Sứ, anh ta cứng nhắc nói: "Tôi biết vừa nãy em không đụng vào cô ta, tôi đã nhìn thấy hết rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-184-a.html.]
Triệu Sứ cao giọng "Ồ" một tiếng.
Trong lòng cô thầm nghĩ, Tống Hứa Nghiễn đây là đang tát vào mặt nữ phụ sao? Nữ phụ, cô thấy chưa! Cô bày ra những trò vớ vẩn này chẳng có tác dụng gì đâu! Chúng ta đều là nữ phụ, không ai cao quý hơn ai cả!!
Ngay sau đó, Tống Hứa Nghiễn lại nói: "Tôi không thích cô ta, lần trước lấy nước của cô ta là vô ý."
Lần này, Triệu Sứ chỉ phát ra một tiếng "Ừm?" ngắn ngủi.
Cô ôm một bụng đầy nghi ngờ, không hiểu tại sao Tống Hứa Nghiễn lại nói những lời này với mình, còn nói trước mặt nữ phụ nữa.
Chẳng lẽ ngay từ đầu cô đã nghĩ sai, hai người họ không có tình ý, ngược lại còn có hiềm khích gì đó?
Trên sân khấu đột nhiên phát ra một âm thanh vô cùng chói tai, Triệu Sứ vô thức liếc nhìn về phía bên kia. Có vẻ như nhân viên âm thanh đã bấm nhầm nút gì đó, đang tích cực điều chỉnh, Thẩm Tịch Nguyệt ở bên cạnh kịp thời giơ tay che tai Hạ Đường lại, Hạ Đường gần như đứng trong lòng anh ta, còn ngẩng đầu cười với anh ta.
Nhìn cảnh tượng vô cùng hài hòa trên sân khấu, trong đầu Triệu Sứ như có thứ gì đó chợt thoáng qua, thế nhưng cô lại không thể nắm bắt được. Đợi đến khi cô hoàn hồn thì Tống Hứa Nghiễn đã rời đi.
Hạ Thanh Thanh là một trong những người liên quan, lúc này lại giống như người ngoài cuộc, thản nhiên nhìn Triệu Sứ, rồi quay đầu nhìn bóng lưng nghiêm nghị của Tống Hứa Nghiễn. Đột nhiên khóe miệng cô nhếch lên một nụ cười nhẹ, một ý nghĩ chợt nảy ra.
"Còn đi hậu trường nữa không?" Thấy Tống Hứa Nghiễn đã đi, Triệu Sứ cho rằng Hạ Thanh Thanh cũng không cần phải giả vờ nữa.
Hạ Thanh Thanh bình tĩnh quay đầu lại nhìn Triệu Sứ, chậm rãi nói: "Cô có biết đàn ông trời sinh đều sĩ diện không?"
--------------------------------------------------