"Không phải các người nói anh ta đã có bạn gái rồi sao, còn kéo tôi đi xem anh ta làm gì? Chơi bóng rổ chán quá, muốn tìm chút thú vui trên người tôi à?"
Hạ Diêu tích cực giải thích cho mình: "Cô nghĩ gì vậy! Tôi chỉ sợ cô ở một mình sẽ nghĩ quẩn mà thôi. Thực ra tôi cảm thấy cô không thể cứ trốn tránh mãi như vậy được, càng trốn tránh càng không thể thoát ra, chi bằng thử đối mặt với anh ta một cách tích cực xem sao? Tin tôi đi, chỉ vài ngày nữa là cô sẽ hết nhạy cảm thôi."
"Anh đúng là rất có kinh nghiệm." Triệu Sứ khẽ hừ một tiếng.
Người này ba tháng đổi bạn gái một lần, làm sao mà không có kinh nghiệm cho được?
Hạ Diêu không nghe ra sự chế giễu trong lời nói của Triệu Sứ, cứ thế kéo cô đến sân bóng rổ.
Triệu Sứ vốn dĩ định từ chối nhưng cô đột nhiên nhìn thấy Lục Cảnh Dương cũng ở trên sân bóng rổ, cuối cùng quyết định ngoan ngoãn đi theo Hạ Diêu.
Trên sân bóng rổ có rất nhiều người vây quanh, phần lớn là con trai, cũng có không ít con gái đến xem người mình thích, ví dụ như đám con gái xinh đẹp đang vây quanh Tống Hứa Nghiễn phía bên kia.
Trong tiểu thuyết, Tống Hứa Nghiễn chính là một nhân vật vạn người mê, đi đến đâu cũng có con gái theo đuổi. Vì vậy, cho dù anh ta có bị tiết lộ là đã có bạn gái đi chăng nữa thì vẫn có rất nhiều cô gái chủ động bám lấy anh ta.
Vì tay Tống Hứa Nghiễn bị thương chưa hồi phục hoàn toàn nên anh ta chỉ có thể ngồi dưới sân xem thi đấu. Quả bóng rổ đập vào Triệu Sứ lần trước là do một cậu con trai trong đội mượn của anh ta, hôm đó anh ta không có mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-124-a.html.]
Triệu Sứ vừa bước vào sân bóng rổ, hầu như tất cả mọi người đều nhìn về phía cô, thậm chí có người bên cạnh còn giơ điện thoại lên chuẩn bị quay video.
Triệu Sứ đột nhiên cảm thấy nữ phụ trong sách đã đi sai đường, với thể chất đi đến đâu cũng được chú ý như thế này, cô ấy nên vào giới giải trí làm ngôi sao mới phải, nếu không thì cũng có thể làm một người blogger trên mạng, chắc chắn sẽ nổi tiếng. Tự mình tức chết, thật sự quá uổng phí!
Triệu Sứ được Hạ Diêu sắp xếp ngồi ở bên trái sân bóng rổ, còn Tống Hứa Nghiễn thì ngồi đối diện cô.
Hôm nay Tống Hứa Nghiễn rất kỳ lạ, anh ta không xem bóng rổ, ngược lại cứ nhìn chằm chằm cô. Cách một sân bóng rổ, Triệu Sứ vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo đó đang đặt trên người mình.
Triệu Sứ cố tình phớt lờ ánh mắt đầy ác ý của anh ta, tập trung xem trận đấu trên sân.
Trước đây Triệu Sứ không phải chưa từng xem Lục Cảnh Dương chơi bóng rổ nhưng những lúc đó đều là để hoàn thành nhiệm vụ, mà trọng tâm của nhiệm vụ lại là Tống Hứa Nghiễn, cho nên trong trí nhớ của cô cũng không có nhiều phân cảnh Lục Cảnh Dương chơi bóng lắm.
Lúc này Lục Cảnh Dương mặc một bộ đồ thể thao màu trắng, mái tóc đen ngắn ướt đẫm mồ hôi, khi chạy trên sân, những đường nét cơ thể như ẩn như hiện. Anh tung một cú ném xa cực hạn, các cô gái dưới sân không ngừng hét lên.
Thiếu niên khí thế hăng hái, ngoại hình nóng bỏng, dễ dàng mê hoặc một đám con gái.
Mặc dù vừa mới ghi điểm, nhưng dường như anh cũng không vui lắm, vẫn luôn cau mày, trong mắt không có chút ý cười nào.
--------------------------------------------------