Ngay khi cô định bước đi, người nằm trên sàn đột nhiên lên tiếng.
“Triệu Sứ, ngồi lại với tôi một lát đi.”
"Làm gì?" Triệu Sứ từ chối: “Tôi không uống rượu, anh tìm tôi cũng vô ích.”
"Tôi lại không bắt cô uống rượu."
"Vậy anh tìm tôi làm gì?"
"Tôi muốn hỏi cô, tối ngày 30 tháng 11, trong buổi lễ chào đón tân binh của câu lạc bộ các cô, có phải cô đã giúp Hạ Thanh Thanh nhảy không?"
Từ lúc bước vào đến giờ Triệu Sứ vẫn luôn giữ tư thế sẵn sàng rời đi, hiện tại nghe thấy câu này, cô biết mình tạm thời không thể đi được rồi.
Cô đóng cánh cửa ngăn giữa phòng nghỉ và quầy bar lại, tìm một chỗ sạch sẽ bên cạnh Hạ Diêu rồi ngồi xuống, cảnh giác hỏi: "Anh chưa nói chuyện này với những người khác trong biệt thự chứ?"
Hạ Diêu chậm rãi ngồi dậy, say khướt nói: "Chưa."
"Sao anh biết chuyện này?"
"Đoạn Thư Nhiên nói cho tôi biết."
"Đoạn Thư Nhiên là ai vậy?" Triệu Sứ cố gắng nhớ lại, phát hiện hình như trong sách không có nhân vật này.
"Là bạn thân của Hạ Thanh Thanh, chính là cô gái hợp tác với cô ta lừa tôi đó."
Triệu Sứ bừng tỉnh, đồng thời kinh ngạc không thôi: "Anh biết à?"
Hạ Thanh Thanh xem bạn trai là bàn đạp để tiếp cận những người ở tầng lớp cao hơn, lúc đó để khiến Hạ Diêu chủ động chia tay với mình, cô ta đã cố tình tìm đến cô em gái mưa của mình để dụ dỗ anh ta, sau đó diễn một màn ‘Bắt gian tại giường.’
Sau khi màn kịch này diễn ra, cô ta không chỉ chia tay thành công mà còn lừa được của Hạ Diêu một căn nhà. Bỗng chốc, cô ta trở thành một tiểu thư nhà giàu độc thân tại trường Đại học Rayton.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-166-a.html.]
Lẽ ra Hạ Thanh Thanh đã che giấu rất tốt, Hạ Diêu không nên phát hiện ra mình đã bị lừa mới đúng.
Hạ Diêu cũng ngạc nhiên không kém: "Cô cũng biết à?"
Triệu Sứ lập tức giả vờ ngây ngốc: "Tôi không biết."
"Cô đừng có mà giả vờ! Vừa nãy biểu cảm của cô rõ ràng như thế!" Hạ Diêu cảm thấy cơn say của mình đã giảm đi một nửa vì tức giận với cô.
Triệu Sứ mím chặt môi, giữ im lặng.
Hạ Diêu nhìn cô một lúc, cười khổ: “Có phải cô đang thầm mắng tôi ngu không? Bị người ta lừa bán mà còn giúp người ta đếm tiền."
Triệu Sứ vốn định im lặng đến cùng nhưng nghe đến đây thì không nhịn được nữa: "Cũng không hẳn là bị lừa hoàn toàn đâu, anh đúng là đã ngủ với bạn thân của cô ta mà."
"Tôi không ngủ!" Hạ Diệu phản bác.
"Anh có ý định ngủ với cô ta, chỉ là chưa thực hiện được thôi."
"Tôi không có!"
"Vậy tại sao anh lại đi uống rượu với cô ta? Nếu anh có đạo đức của một người đàn ông, anh sẽ không đi uống rượu riêng với người khác giới, còn uống đến say mèm như vậy, để mọi người muốn làm gì thì làm." Triệu Sứ lí lẽ hùng hồn nói.
Hạ Diệu đột nhiên bị cô làm cho nghẹn họng, một lúc sau, anh ta gật đầu nói: "Đúng, tôi sai."
Triệu Sứ cho rằng Hạ Diêu đã hối hận, ai ngờ một lát sau anh ta lại đột nhiên đổi giọng, ánh mắt như muốn phun lửa nói: "Nhưng cô ta cũng có lỗi! Tôi và cô ta kết giao lâu như vậy, cô ta vẫn luôn lừa tôi, ngoài khuôn mặt và cái tên ra, mọi thứ của cô ta đều là giả! Nhìn thì ngây thơ nhưng tâm địa rắn rết, ngày nào cũng tính kế tôi!"
Triệu Sứ rụt cổ, ngồi đó như một con chim cút nhìn anh ta phát điên vì rượu, không ngờ mình sống khép kín như vậy mà vẫn bị vạ lây.
Hạ Diêu chỉ vào cô, tức giận nói: "Còn cả cô nữa! Cô cũng là đồng bọn với cô ta!"
"Tôi?" Triệu Sứ ngồi thẳng dậy, phủ nhận: “Tôi không phải!”
"Cô giúp cô ta nhảy! Giúp cô ta câu dẫn người đàn ông khác."
--------------------------------------------------