"Đi dã ngoại? Tôi ở nhà chờ chị bù lớp, còn chị thì thong thả đi dã ngoại? Đi dã ngoại ở đâu, tôi đến tìm chị! Chúng ta học trực tiếp!"
Thẩm Thừa Nhụy không chịu buông tha, Triệu Sứ đành phải nhượng bộ: "Tôi sẽ về ngay bây giờ, đợi tôi về, nhất định sẽ dạy cậu học. Mỗi ngày tăng thêm hai giờ, được chứ?"
Thấy Triệu Sứ cuối cùng cũng để tâm, Thẩm Thừa Nhụy giả vờ miễn cưỡng gật đầu: "Không được thất hứa đấy nhé! Chị là giáo viên, giáo viên thì phải giữ chữ tín!"
Triệu Sứ thở dài nặng nề: "Biết rồi."
Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Tống Hứa Nghiễn hỏi cô có đói không, có muốn ăn gì không. Triệu Sứ định nói không nhưng sau đó lại sợ anh ta mang đồ ăn ngon đến nên vội vàng chạy ra xem. Thấy là hoa quả tươi cắt sẵn, cô liền lấy một đĩa.
Quay lại phòng, Thẩm Thừa Nhụy hỏi cô: "Vừa nãy nghe giọng nói có vẻ quen tai, là người quen của tôi sao?"
Triệu Sứ thành thật nói: "Ừ, anh họ cậu."
"Anh họ tôi á?" Thẩm Thừa Nhụy như ngửi thấy mùi dưa: "Hai người cùng nhau đi du lịch à? Hai người đã quay lại rồi sao?"
Triệu Sứ bị cậu ta làm cho sặc: "Quay lại cái gì? Chúng tôi vốn không ở bên nhau. Hơn nữa, đúng là tôi đi cùng anh ta nhưng không chỉ có anh ta. Còn có người khác nữa, chị gái tôi cũng đi, còn có bạn của chị ấy nữa."
Triệu Sứ không biết những người khác có biết sự tồn tại của Thẩm Tịnh Nguyệt hay không nên không dám nói quá rõ ràng.
"Được rồi, tôi còn tưởng rằng..." Thẩm Thừa Nhụy thất vọng vài giây, rồi lại phấn chấn trở lại: "Nói thật, có vẻ như anh họ tôi thực sự hối hận rồi, chị không định quay lại nhìn anh ấy một cái sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-229-b.html.]
"Sao thế? Chuyện ở trường chúng tôi, đều truyền đến trường cấp ba của các cậu rồi sao?" Triệu Sứ không biết cậu ta lấy tin tức từ đâu.
"Không phải, là tôi nghe mẹ tôi nói." Thẩm Thừa Nhụy đột nhiên bí ẩn lại gần màn hình điện thoại, nhỏ giọng nói: "Chị còn nhớ kỳ nghỉ hè mà chị bị gọi đến nhà họ Tống ăn cơm không? Chính là ngày tôi bái chị làm thầy đó."
"Nhớ chứ, sao thế?" Triệu Sứ nhớ, hôm đó bọn họ gọi cô đến là vì muốn cô giúp tác hợp cho Tống Hứa Nghiễn và Hạ Đường.
"Có phải dì tôi đã nói với chị rất nhiều lời kỳ lạ không."
"Cũng không tính là kỳ lạ." Cô là em họ của Hạ Đường, tìm cô tác hợp cũng là chuyện bình thường.
"Chị có biết tại sao dì ấy lại đột nhiên nói những lời đó với chị không?"
Thẩm Thừa Nhụy cuối cùng cũng nói đến trọng điểm, mắt nheo lại, vẻ mặt cao thâm khó lường.
"Tại sao?" Triệu Sứ thuận miệng hỏi.
"Bởi vì sau tiệc sinh nhật của anh họ tôi, nhà họ Tống muốn anh ấy kết hôn với chị họ của chị, nhưng anh ấy không đồng ý. Anh ấy đã nói thích chị, khiến cho bác trai bác gái tôi tức điên lên. Sau đó, họ gọi chị đến là để chị biết khó mà lui."
Triệu Sứ ngẩn người một lúc lâu, cuối cùng cũng hiểu được ý tứ trong lời nói của cậu ta: "Cậu đừng nói bậy bạ, sao có thể như vậy được."
"Thiên chân vạn xác! Mẹ tôi nói với tôi đấy!" Thẩm Thừa Nhụy thề thốt.
Triệu Sứ mỉm cười lịch sự, nghĩ thầm: Mẹ của cậu đúng là mẹ ruột, chuyện gì cũng không giấu con trai. Mà thằng con trai này lại là đứa thiếu não, chuyện gì cũng dám nói ra ngoài.
--------------------------------------------------