"Lần sau em muốn luyện thì có thể gọi anh, anh trượt cũng được, có thể hướng dẫn cho em một chút."
"Được!"
"Em về ký túc xá à? Anh đưa em về nhé?”
Lục Cảnh Dương một tay đỡ khuỷu tay cô, một tay nắm lấy cổ tay cô, từ từ dắt cô trượt về phía trước.
Triệu Sứ có thể trượt thẳng nhưng cô không biết rẽ, khi cần rẽ, Lục Cảnh Dương sẽ trực tiếp ôm lấy eo cô, kéo cô sang một bên.
Cô mặc áo ngắn, khi tay Lục Cảnh Dương ôm lấy eo cô, ngón áp út và ngón út vô tình chạm vào làn da mịn màng trên eo cô, chỉ một diện tích nhỏ như vậy cũng khiến cho đầu ngón tay anh nóng ran, trong lòng dậy sóng.
Anh cúi đầu nhìn gương mặt Triệu Sứ, khẽ nói: "Tiểu Sứ, hay là đừng về ký túc xá nữa, tối nay ở chỗ anh nhé, được không?"
Anh đã chuẩn bị sẵn sàng rằng mình sẽ bị từ chối, không ngờ Triệu Sứ suy nghĩ một lúc lại nói: "Ngày mai nhé, ngày mai là thứ sáu, sau này cuối tuần em sẽ đến chỗ anh ở hai ngày."
Lục Cảnh Dương vui mừng đến mức choáng váng, cũng quên hỏi cô tại sao lại đồng ý ở lại, mãi cho đến thứ bảy, anh tình cờ nghe thấy tiếng của người đàn ông khác truyền ra từ trong phòng cô.
Anh lập tức xông vào nhìn, chỉ thấy Triệu Sứ đang gọi video với một chàng trai.
Thẩm Thừa Nhụy ở đầu bên kia nhìn thấy nửa người của Lục Cảnh Dương, cậu ta lập tức đưa mặt lại gần màn hình, muốn nhìn rõ khuôn mặt của Lục Cảnh Dương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-206-b.html.]
"Đây là bạn trai mới của cô giáo Tiểu Sứ sao? Tốc độ nhanh thật! Nhanh cho tôi xem mặt anh ta đi, xem có đẹp trai không nào!"
Triệu Sứ bẻ màn hình máy tính ra sau một chút, để lộ khuôn mặt của Lục Cảnh Dương: "Bạn trai gì chứ, cậu đừng nói bậy! Tôi chỉ đến nhà người ta mượn chỗ để dạy cậu học mà thôi. Nếu cậu còn dám nói bậy, cẩn thận tôi đuổi học cậu đấy."
Thẩm Thừa Nhụy nghe cô nói vậy, ở đầu bên kia cười ha hả: "Thì ra là anh Lục, sao không nói sớm chứ."
Lục Cảnh Dương và Tống Hứa Nghiễn là bạn từ nhỏ, đương nhiên anh biết cậu em họ này của anh ta, tính cách của cậu nhóc này rất ngang ngược, làm việc không hề có nguyên tắc, không ngờ bây giờ lại có thể ngồi xuống học đàng hoàng với Triệu Sứ.
"Sao nào?" Lục Cảnh Dương có chút buồn bực nói.
"Là anh, vậy thì không thể nào là bạn trai mới của cô giáo Tiểu Sứ được rồi, hai người thân thiết như vậy mà, đúng không?" Thẩm Thừa Nhụy cười hì hì với Lục Cảnh Dương.
Những "chiến tích lẫy lừng" của Triệu Sứ khi theo đuổi Tống Hứa Nghiễn, Lục Cảnh Dương đều chứng kiến hết. Thẩm Thừa Nhụy cảm thấy nhiều nhất thì hai người họ cũng chỉ có thể làm bạn mà thôi.
Sau khi nghe xong lời này, Lục Cảnh Dương trực tiếp đóng máy tính lại.
"Anh làm gì vậy?" Triệu Sứ bất ngờ nhìn anh.
"Trưa rồi, đi thôi, anh đưa em đi ăn cơm." Lục Cảnh Dương thản nhiên nói.
"Đợi em một lát, em chưa dạy xong tiết này, người ta đã trả tiền rồi, em phải dạy cho xong đã. Hoặc nếu như anh cảm thấy đói thì cứ đi ăn trước đi, chỉ cần lát nữa nhớ mua đồ ăn về cho em."
Đã trả tiền thì chính là khách hàng, phải phục vụ tốt, nếu không thì lần sau người ta sẽ không học nữa.
--------------------------------------------------