Triệu Sứ từ đầu đến cuối đều nằm trong tầm kiểm soát của anh, thậm chí ngay cả hệ thống cũng từng bị anh ta lừa, nếu không phải Triệu Sứ có đạo cụ cưỡng chế thoát ra thì có lẽ cả đời này cô cũng đừng hòng rời khỏi anh.
Triệu Sứ đã được chứng kiến sự đáng sợ của nhân vật phản diện, cuối cùng cũng xác định rằng mình không phải là người phù hợp để làm loại nhiệm vụ công lược này. Cô không kiếm nổi số tiền này, người khác kiếm được là vì họ xứng đáng.
*
Triệu Sứ đến trạm không gian đã nhiều năm, quen biết rất nhiều đồng nghiệp nhưng hầu hết chỉ là quen biết xã giao. Cô chưa bao giờ kể cho người khác nghe về chuyện trước khi mình chết, chỉ từng kể về ngôi nhà nhỏ trong ký ức của mình, về mẹ và bà ngoại của mình cho một người, người đó chính là Cảnh Châu.
Những lời cô nói lúc đó là để lấy được lòng tin của anh, giờ lại trở thành bằng chứng quan trọng để cô nhận ra anh.
Nghe được tiếng lòng của Triệu Sứ, Lục Cảnh Dương biết rằng cuối cùng cô đã đoán ra thân phận của anh.
Hai người đứng dưới ký túc xá, thời tiết hôm nay rất đẹp, ánh nắng chiếu lên cây hợp hoan xanh tươi trên đầu, gió thổi qua, tán cây khẽ lay động.
Dưới bóng cây râm mát, Lục Cảnh Dương nhìn vào đôi mắt ngạc nhiên của Triệu Sứ, chậm rãi nói: "Tiểu Sứ, lâu rồi không gặp."
Lâu rồi không gặp, bốn chữ này anh đã ấp ủ ba mươi mốt năm.
Nếu dùng hai từ để miêu tả tâm trạng của Triệu Sứ lúc này thì chắc chắn là: Muốn chết.
Vài ngày trước cô còn mạnh miệng nói rằng mình sẽ không mắc cùng một lỗi lầm lần thứ hai, kết quả là quay đầu đã nhảy vào cùng một hố lửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-251-b.html.]
Triệu Sứ muốn chạy nhưng cơ thể như bị đóng đinh, chỉ có thể trơ mắt nhìn Lục Cảnh Dương từng bước tiến lại gần. Lúc anh muốn giơ tay chạm vào mặt cô, cuối cùng cô cũng khó khăn lùi lại một bước.
Cô nghe thấy giọng nói của mình như vọng lại từ rất xa: "Anh đã sớm nhận ra em rồi, đúng không?"
Lục Cảnh Dương chăm chú nhìn Triệu Sứ, đáp một tiếng "Ừ."
Anh không phủ nhận.
Triệu Sứ đột nhiên phát hiện, có lẽ không chỉ đơn giản là nhận ra cô, anh còn nhiều mưu mô như vậy, biết đâu nhiệm vụ của cô thất bại, mất liên lạc với hệ thống cũng có liên quan đến anh. Suy đoán táo bạo hơn một chút, có lẽ từ trước đó, từ khi bước vào thế giới này, cô đã luôn nằm trong kế hoạch của anh.
Lục Cảnh Dương có thể nghe được tiếng lòng của cô, nghe được cô suy đoán về mình nhưng biểu cảm của anh vẫn nhàn nhạt, trong mắt không có một gợn sóng, thế là Triệu Sứ hiểu ra.
Cô đoán đúng rồi.
Cô không phải tình cờ được chọn đến thế giới này để thực hiện nhiệm vụ, từ trước khi cô bước vào thế giới này, Cảnh Châu đã bắt đầu sắp xếp rồi.
Anh đã hạ một ván cờ, chỉ chờ quân cờ là Triệu Sứ vào cuộc, từng bước dẫn dắt, để cô nhảy vào cái hố mà anh đã đào sẵn.
Triệu Sứ rất suy sụp, ngoài suy sụp còn cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Bọn họ đã chia tay nhiều năm như vậy rồi, cô tưởng cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại người này nữa, không ngờ cô vẫn một lần nữa rơi vào tay anh.
--------------------------------------------------