"Ừ, không vừa ý." Tống Hứa Nghiễn tỏ vẻ mất kiên nhẫn: "Nhanh thu hồi mấy lời thề lung tung của cô lại đi."
Cả đời không có bạn trai, lời độc như vậy mà cô cũng dám thề, lỡ như thành sự thật thì sao?
Triệu Sứ nghĩ thầm, cách này cũng không được, cách kia cũng không được, còn muốn cô xin lỗi thế nào nữa? Chẳng lẽ phải bồi thường vật chất sao?
Cô không có tiền, cho dù có tiền cũng không nỡ tiêu vào người Tống Hứa Nghiễn, phải biết rằng đơn hàng hôm nay của cô mới kiếm được một trăm năm mươi tệ, còn không đủ mua một cái cúc áo trên quần áo của anh ta nữa.
"Có phải anh muốn em bồi thường vật chất không?" Triệu Sứ thẳng thắn nói: "Em không có tiền, không thể tặng anh thứ gì được."
Vẻ mặt Tống Hứa Nghiễn tựa như đang nghe chuyện cười thế kỷ: "Nhìn vào mấy thứ đồ nát mà trước kia cô từng tặng tôi, cô nghĩ tôi còn trông chờ cô tặng đồ cho tôi sao?" Dừng một chút, anh ta lại nói: "Triệu Sứ, nhà cô cũng không nghèo mà, sao cô lại trông nghèo kiết xác thế, đi học đại học còn phải nhận học thay cho người khác? Cô thiếu mấy trăm tệ đó sao?"
"Em không phải trông nghèo kiết xác." Triệu Sứ nghiêm mặt nói: "Em thực sự nghèo kiết xác.”
Tống Hứa Nghiễn không hiểu: "Nhà cô không cho cô tiền sinh hoạt sao?"
"Không phải không cho, mà là..." Triệu Sứ do dự không biết có nên nói thật không, đột nhiên nhớ đến tình tiết trong tiểu thuyết, nhớ ra hôm nay mình có một cảnh trợ công quan trọng, bèn nói: "Chị tôi nói, lên đại học rồi thì là người lớn, phải tự lập, phải tự kiếm tiền nuôi mình. Cho nên bây giờ không chỉ tôi phải đi làm thêm, mà chị tôi cũng vậy.”
"Cô ấy làm thêm cái gì? Cũng giống cô sao?" Tống Hứa Nghiễn bình tĩnh hỏi.
"Tất nhiên là không, chị ấy tìm được một công việc ở thư viện, lát nữa em sẽ đến đó tìm chị ấy, anh có muốn đi cùng không?"
"Ồ." Tống Hứa Nghiễn nhàn nhạt nói: "Lát nữa tôi cũng phải đi mượn sách."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-76-a.html.]
Triệu Sứ âm thầm trợn mắt, muốn gặp nữ chính thì cứ nói thẳng, không cần phải tìm cớ nói mình đi mượn sách đâu.
Tan học, Triệu Sứ ngồi xe Tống Hứa Nghiễn, cùng anh ta đến thư viện.
Cô lấy chiếc điện thoại lúc nãy ra: "Chiếc điện thoại này không phải của anh Trình sao? Sao lại ở chỗ anh?"
Tống Hứa Nghiễn lạnh lùng nói: "Tôi mua của anh ta."
"Mua á? Anh mua điện thoại của anh ta làm gì?"
Tống Hứa Nghiễn bực bội nói: "Muốn xem xem cô có nói dối không, không ngờ cô thực sự nói dối."
"Em không cố ý, xin lỗi anh."
Giọng Triệu Sứ nũng nịu, trong đôi mắt chứa đầy vẻ nịnh nọt, Tống Hứa Nghiễn chỉ nhìn cô một cái, cơn tức giận liền tan biến.
Sớm xin lỗi như vậy không phải tốt hơn sao, bày ra nhiều trò hoa mỹ như vậy làm gì.
Một lúc sau, Tống Hứa Nghiễn dường như nhớ ra điều gì đó, nói với Triệu Sứ: "Cô không tò mò sao, tại sao Trình Thịnh lại chịu bán điện thoại cho tôi?"
Triệu Sứ thuận theo lời anh ta hỏi: "Tại sao?"
Tống Hứa Nghiễn nhớ lại chuyện lúc đó, chế nhạo nói: "Lúc đầu còn hùng hồn nói không bán, kết quả vừa nghe thấy cái giá tôi đưa ra thì đã lập tức đồng ý. Tôi nói này Triệu Sứ, lần sau kết bạn, cô có thể sáng mắt ra một chút được không, loại người tham tiền háo danh này, có gì tốt để tiếp xúc."
Triệu Sứ không cho là vậy: "Yêu tiền là bản tính của con người, em cũng thích tiền. Nếu anh..."
--------------------------------------------------