"Muốn chứ, đương nhiên là muốn! Được nhìn ngắm hai anh chàng đẹp trai mỗi ngày, vui mắt biết bao, tôi còn có thể ăn thêm được hai bát cơm! Nhưng đây cũng không phải là chuyện mà cậu có thể cho được. Vậy đi, cậu cho tôi ké một chút." Bạch Tri Ý nói xong liền chạy đến ôm Triệu Sứ, cọ xát hai bên trái phải.
"Ké cái gì?"
"Ké vận đào hoa chứ gì! Hy vọng tôi cũng có thể nhanh chóng gặp được một anh chàng đẹp trai vừa dính người vừa nghe lời!"
"Cho cậu, cho cậu, cho cậu hết!" Triệu Sứ tùy tiện sờ loạn lên người mình mấy cái, sau đó bôi tay lên người Bạch Tri Ý.
Bạch Tri Ý vui vẻ nhận lấy.
Triệu Sứ thấy Bạch Tri Ý hễ rảnh là lại chạy đến phòng chơi bài bên ngoài, không nhịn được hỏi cô ấy: "Gần đây sao ngày nào cũng đi đánh mạt chược thế? Cậu không đánh bạc chứ? Đừng có thua sạch tiền đấy."
"Không có! Tôi làm sao có thể đánh bạc được. Tôi đây là đang chuẩn bị trước, để đến đại hội thể thao mùa thu rửa sạch mối nhục, giành lại bàn đánh mạt chược!"
Bây giờ còn một tháng nữa mới đến đại hội thể thao mùa thu, Bạch Tri Ý đã lo xa quá rồi.
Triệu Sứ không hiểu: "Muốn bàn mạt chược đến thế sao? Hay là tôi mua cho cậu một cái?"
"Không cần! Nhất định không cần!" Bạch Tri Ý kiên quyết từ chối: "Tôi phải moi của trường, moi của trường mới thơm!"
"Ừm, cũng đúng."
Lúc đang nói chuyện, Bạch Tri Ý nghe điện thoại, sau đó thay giày chuẩn bị xuống lầu: "Bạn trong câu lạc bộ gọi tôi đi mua sắm, đi cùng không? Tiểu Sứ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-220-b.html.]
"Không đi, lười đi."
"Được, vậy cậu có muốn mua gì không?"
"Ừm... Muốn ăn bánh pho mát, cậu mua cho tôi một miếng, cửa hàng nào cũng được."
"Được."
Sau khi Bạch Tri Ý đi, trong ký túc xá lại chỉ còn một mình Triệu Sứ. Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời bên ngoài, không còn tâm trạng vẽ tranh nữa. Nghĩ đến lời Bạch Tri Ý vừa nói, trong lòng cô dần nảy sinh một ý nghĩ.
Triệu Sứ cho rằng chỉ cần vận may của mình không quá tệ, trình độ đánh mạt chược của cô cũng có thể lọt vào vòng chung kết. Như vậy vòng chung kết ký túc xá của họ sẽ có hai người, tỷ lệ thắng sẽ tăng lên rất nhiều.
Nhưng muốn tham gia cuộc thi mạt chược còn phải vượt qua một cửa ải mang tên chạy 800 mét, thể lực của nữ phụ không tốt, Triệu Sứ nghĩ đi nghĩ lại, quyết định bắt đầu tập luyện từ bây giờ.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc phải chạy 800 mét, cô liền không nhấc chân nổi.
Triệu Sứ nằm lỳ trong ký túc xá hết hai ngày cuối tuần, đến thứ hai, cuối cùng cũng quyết tâm bắt đầu chạy bộ.
Cô khởi động trước một loạt động tác lòe loẹt, kết quả vừa chạy xong một vòng, liền bắt đầu chóng mặt, tức ngực, khó thở, cổ họng có mùi tanh.
Triệu Sứ định dừng lại nghỉ một lát nhưng vừa dừng lại, trước mắt đột nhiên quay cuồng, hai chân mềm nhũn ngã thẳng xuống.
Lúc ngã xuống đất, cô nghe thấy có người bên cạnh kêu lên, có nam có nữ, cô không phân biệt được giọng nói của họ. Có người đến hỏi thăm tình hình của cô, cô muốn nói chuyện nhưng cơ thể không thể kiểm soát, không mở được miệng, hơn nữa tư duy cũng đứt quãng.
--------------------------------------------------