Sau khi đoạn video nhảy jazz đó được tung ra, Hạ Thanh Thanh nổi tiếng khắp trường, vẻ ngoài trong sáng, thân hình gợi cảm khiến cho cô ta bỗng chốc trở thành đối tượng theo đuổi của toàn thể nam sinh, điều này khiến cho Hạ Diêu tức giận không thôi.
Triệu Sứ giải thích: "Tôi chỉ nhận tiền làm việc, sau đó cô ta muốn làm gì, tôi không quản được. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, anh không phải là vì phát hiện ra cô ta đã có đối tượng mới cho nên mới ngồi đây uống rượu giải sầu đấy chứ?"
"Giải cái đầu cô ấy!"
"Vậy anh uống nhiều rượu như vậy làm gì, còn nữa, lúc chơi game tối nay, anh cố tình làm xáo trộn bài của cô ta. Rõ ràng là anh đã nhận ra điều gì đó, muốn phá hỏng kế hoạch của cô ta, đúng không?"
"Không phải! Tôi chỉ tức giận thôi." Thấy Triệu Sứ tỏ vẻ như mình chỉ là đứng ngoài cuộc, Hạ Diêu chất vấn: “Cô bị lừa mà không tức giận? Không muốn trả thù à?"
Anh ta lớn đến từng này rồi chưa từng bị phụ nữ lừa, sao có thể không tức giận được?
"Ồ... hiểu rồi." Triệu Sứ thầm hiểu: "Hải vương tung hoành tình trường nhiều năm, không ngờ lại lật thuyền trong rãnh nước của nữ hoàng. Nên trong lòng uất ức không thể giải tỏa, muốn mượn rượu giải sầu."
"Cô tóm tắt cũng khá đấy, Triệu Sứ."
Triệu Sứ nhướng mày, vui vẻ đáp: "Ừm": "Tôi rất giỏi mảng đọc hiểu."
"Vậy thì cô đọc thử xem thái độ của Tống Hứa Nghiễn đối với mình mấy ngày nay là thích hay ghét?"
Nghe đến ba chữ Tống Hứa Nghiễn, Triệu Sứ lại nhớ đến chuyện vừa rồi, thậm chí đến cả chuyện tối hôm qua ở nhà hàng cũng nhớ lại hết. Sắc mặt cô lập tức thay đổi, cứng nhắc nói: "Không biết, không đọc ra được."
Hạ Diêu nhận ra sự thay đổi của cô: "Giận à? Tôi chỉ đùa thôi mà, đừng giận."
"Không giận, nhưng anh đừng nhắc đến anh ta với tôi nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-167-a.html.]
Hạ Diêu khẽ hừ một tiếng, coi như đồng ý với cô.
Anh ta thầm nghĩ, nhắc đến cũng không được, vậy mà còn nói là không giận? Miệng còn cứng hơn cả vịt.
"Ngoài ra, chuyện tôi giúp Hạ Thanh Thanh nhảy, anh cũng đừng nói với người khác, có được không?" Triệu Sứ cầu xin.
"Tại sao? Tự mình nổi tiếng không tốt sao?" Anh ta không hiểu, Triệu Sứ từ cấp ba đến đại học vẫn luôn mang mác là một đứa mê trai, tại sao không nghĩ đến chuyện cải thiện hình ảnh của mình chứ?
"Nổi tiếng thì có cái gì hay ho đâu." Triệu Sứ tùy tiện bịa ra một lý do: "Tôi là người làm ăn, người làm ăn phải giữ chữ tín. Tôi giúp cô ta nhảy là chuyện bảo mật, nếu bị người khác biết được, sau này tôi còn nhận đơn hàng thế nào được nữa?”
“Cô và Hạ Đường là chị em đúng không?” Hạ Diêu hỏi.
"Ừm, sao thế?" Sao tự nhiên lại nói đến chuyện này?
"Tôi thấy cô ấy có vẻ cũng giàu mà, sao cô lại nghèo thế?"
Triệu Sứ: "..." Hóa ra là muốn chế giễu cô!
"Hay là... Cô làm bạn gái tôi đi." Hạ Diêu cười ha hả nói: "Tôi có thể làm cây ATM của cô."
Mặc dù anh ta đang đùa nhưng lời anh ta nói không phải hoàn toàn là giả. Hạ Diêu có thể trở thành hải vương, ngoài khuôn mặt đẹp trai ra, còn là vì anh ta ra tay rất hào phóng, chưa từng tiếc với bạn gái một đồng nào, khi chia tay cũng đền bù đầy đủ.
Triệu Sứ biết anh ta đang say rượu cho nên cũng không cãi lại. Cô nghiêm túc nói: "Xin lỗi, tôi đã có người mình thích rồi, không có ý định cân nhắc đến anh."
"Không sao." Hạ Diêu độ lượng nói: "Tôi cũng không ngại cô có hai bạn trai."
--------------------------------------------------