Triệu Sứ nhìn chiếc đèn cậu vẫn còn đang phát sáng, cũng không biết nhiệm vụ này rốt cuộc có tính là hoàn thành hay không. Dù sao thì đồ vật tuy không đến tay Tống Hứa Nghiễn nhưng cũng không bị vỡ.
Cô giơ tay định nhận lấy, Lục Cảnh Dương lại khép lòng bàn tay lại, ôn tồn nói: "Anh khá thích chiếc đèn này, hay là em tặng anh nhé, có được không?"
Triệu Sứ suy nghĩ một chút, gật đầu: "Được, vậy tặng anh."
Thứ này là cô mua trên một ứng dụng mua sắm nào đó, chỉ đáng giá mấy chục tệ, Triệu Sứ nghĩ cũng không đắt, tặng thì tặng vậy.
Lúc này, phía trước truyền đến giọng nói lạnh lùng của Tống Hứa Nghiễn: "Không phải tặng cho tôi sao?"
Triệu Sứ quay đầu nhìn lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt ngập tràn lửa giận của Tống Hứa Nghiễn. Cô do dự một chút, nói: "Nếu anh cũng thích thì lần sau em lại mua tặng anh?"
"Không cần lần sau, tôi muốn cái này!"
Giọng điệu của Tống Hứa Nghiễn cứng nhắc, thái độ cũng có chút ngang ngược. Trong mắt Triệu Sứ, lúc này anh ta giống như một đứa trẻ đang đòi quà người lớn.
Vào lúc Triệu Sứ còn đang khó xử thì Lục Cảnh Dương lại đưa quả cầu thủy tinh trong tay cho anh ta: "Nếu A Nghiễn thích, vậy thì tặng A Nghiễn đi."
Thực ra cô không muốn tặng cho Tống Hứa Nghiễn, nhưng Lục Cảnh Dương đã nói như vậy rồi, cô cũng không thể giật lại được.
Khi đầu ngón tay chạm vào lớp vỏ thủy tinh của chiếc đèn cầu, Triệu Sứ đột nhiên nghe thấy Lục Cảnh Dương nhỏ giọng nói với cô: "Cẩn thận một chút, đừng làm rơi xuống đất."
Cô vô thức ngẩng đầu nhìn Lục Cảnh Dương, thấy trên mặt anh nở một nụ cười nhàn nhạt, mặc dù có vẻ anh không có ý gì khác nhưng Triệu Sứ lại nảy ra "Ý tưởng" từ câu nói này của anh.
Ngón tay cô trượt một cái, chiếc đèn cầu lăn khỏi lòng bàn tay Lục Cảnh Dương, rơi xuống đất, vỡ tan tành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-115-b.html.]
Như vậy, nhiệm vụ của cô không phải là đã hoàn thành rồi sao?!
Trên mặt Triệu Sứ nở một nụ cười, quay đầu nói với Tống Hứa Nghiễn: "Xin lỗi nhé, lần sau em sẽ mua tặng anh cái khác.”
Tống Hứa Nghiễn tức nghẹn họng: Sao tôi lại có cảm giác là cô cố ý vậy nhỉ!!
*
Triệu Sứ một mực từ chối, không muốn đi ăn bên ngoài, nhưng cô không thể lay chuyển được Phương Bách Xuyên.
Phương Bách Xuyên nghe Hạ Đường kể về quá khứ của Triệu Sứ, bây giờ nhìn cô như thể đã được tái sinh, tâm trạng cậu ta kích động không kìm được, kiên quyết muốn đưa cô đi ăn mừng.
Triệu Sứ nghi ngờ, thực ra anh ta chỉ lấy cô làm cái cớ để có thể ở bên Hạ Đường nhiều hơn một chút mà thôi.
Lúc khởi hành đến khu vực trung tâm thành phố, Triệu Sứ bước chân định chui vào ghế lái phụ của Phương Bách Xuyên thì đột nhiên bị Phương Bách Xuyên chặn lại: "Đừng có ngồi xe tôi!"
Vị trí này cậu ta đã dành riêng cho Hạ Đường.
Triệu Sứ trừng mắt nhìn cậu ta: "Tôi không ngồi xe anh thì ngồi đâu?"
"Cậu ngồi xe Tống Hứa Nghiễn đi." Nói rồi dùng ánh mắt ra hiệu nhìn về phía Tống Hứa Nghiễn ở phía sau.
"Tôi không đi, tôi nhất định phải ngồi xe cậu!" Triệu Sứ đẩy cậu ta ra, chui tọt vào trong xe, còn tự thắt dây an toàn lại.
"Cậu!!!" Phương Bách Xuyên tức đến phát điên, chỉ tay vào cô nửa ngày cũng không nói được gì.
Đến khi lên xe, cậu ta mới nói hết câu còn lại.
--------------------------------------------------