Hạ Đường đứng bên cạnh nghe cuộc đối thoại của hai người, cuối cùng cũng biết được nguồn gốc của chiếc váy đó.
"Xin lỗi nhé, trên hộp quà không ghi tên, tôi nghe Tiểu Sứ nói là tặng tôi nên tôi cũng tưởng là vậy. Tôi vẫn chưa đụng đến chiếc váy đó, đợi trở về sẽ đưa cho Tiểu Sứ.”
Triệu Sứ vội vàng nói theo: "Em sẽ bảo người mang trả lại."
Tống Hứa Nghiễn lắc đầu: "Không cần trả lại cho anh, em cứ giữ đi."
Triệu Sứ do dự: "Không được đâu, hôm nay cũng không phải sinh nhật em, sao lại tặng quà cho em chứ?"
"Chỉ là một chiếc váy thôi, không tính là quà gì." Tống Hứa Nghiễn thấy Triệu Sứ còn muốn từ chối, giọng điệu liền trở nên cứng rắn: "Bảo em giữ thì em cứ giữ đi."
"Được rồi, vậy em cảm ơn nhé!”
Sau khi xác nhận cô đã đồng ý, Tống Hứa Nghiễn mới quay lại cửa chính tiếp tục tiếp đón khách.
——[Ôi, nam chính của chúng ta vẫn bá đạo như ngày nào. Nhưng cách hành xử bá đạo này dùng sai đối tượng rồi, không phải nên dùng với Hạ Đường sao? Hay là anh ta vì tức giận chuyện nữ chính tìm người khác yêu đương nên lấy cô ra để chọc tức cô ấy?]
Lục Cảnh Dương vừa đi tới đã nghe thấy tiếng lòng của Triệu Sứ, phát hiện tư duy của cô đã lệch lạc đến mười vạn tám nghìn dặm.
Lục Cảnh Dương chào Triệu Sứ một tiếng, định ngồi xuống bên cạnh cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-197-a.html.]
Triệu Sứ cầm tấm bảng tên trên bàn lên xem: "Chỗ này không phải của anh, là của Phương Bách Xuyên."
"Không sao, dù sao hôm nay cậu ấy cũng không đến." Lục Cảnh Dương tìm thấy tấm bảng tên của mình được đặt trên một bàn khác, trực tiếp đổi chỗ với Phương Bách Xuyên.
“Phương Bách Xuyên nói với anh là cậu ấy không đến sao? Cậu ấy bị bệnh à?" Triệu Sứ hỏi.
Lục Cảnh Dương nhìn Hạ Đường bên cạnh cô, dùng ánh mắt ám chỉ.
Triệu Sứ hiểu ý, "Ồ~" một tiếng, trong lòng thầm nghĩ, nỗi đau thất tình này của cậu ấy quả thực rất sâu, lâu như vậy rồi mà vẫn chưa thoát ra được.
Triệu Sứ ngồi xuống không lâu thì buổi tiệc bắt đầu. Mỗi người được chia một phần ăn, ăn xong một món thì nhân viên phục vụ sẽ dọn lên một món khác.
Triệu Sứ hơi đói, món ăn vừa được dọn lên đã bị cô ăn sạch, Lục Cảnh Dương để phần của mình cho cô, cô cũng không khách sáo.
Ăn được một nửa cô mới nhận ra, đồ ăn của nhà giàu chủ yếu là tinh xảo, đẹp mắt nhưng không đủ để no bụng. Mỗi món ăn chỉ có một miếng nhỏ, như thể sợ bạn ăn no vậy. Hơn nữa, điều tệ nhất là trong thực đơn hôm nay rất nhiều món gỏi sống và sashimi, cô đều không thể ăn được.
Rượu qua ba tuần, đồ ăn qua năm vị, chủ nhà và khách khứa lần lượt rời khỏi chỗ ngồi, bắt đầu nâng ly chúc tụng. Không khí buổi tiệc trở nên náo nhiệt, ban nhạc tại chỗ cũng bắt đầu hoạt động. Triệu Sứ vô lực gặm một cây cải thìa, trong lòng thầm tính toán, lúc này nam chính hẳn là sẽ đến mời nữ chính nhảy.
Nghĩ vậy, cô liếc mắt nhìn, quả nhiên thấy Tống Hứa Nghiễn đang đi về phía bọn họ.
Cô nhai rau cải trong miệng, mang tâm thái chuẩn bị xem kịch, kết quả sau đó lại thấy Tống Hứa Nghiễn đi đến trước mặt cô, đưa một tay ra, vẻ mặt có chút ngượng ngùng: "Có thể mời em nhảy một điệu không?"
--------------------------------------------------