Triệu Sứ trằn trọc cả đêm không ngủ được, nửa đêm lén lút lật tiểu thuyết gốc ra, xem đi xem lại cốt truyện mấy lần, xác nhận những chuyện vừa xảy ra không được viết trong sách.
Ban đầu cô cho rằng Tống Hứa Nghiễn uống say nhận nhầm người, nhưng rất nhanh sau đó cô lại phủ nhận suy đoán này, bởi vì những lời anh ta nói rõ ràng là hướng đến cô.
Gần trưa hôm sau, Lục Cảnh Dương tìm thấy Triệu Sứ trong nhà hàng. Cô đang ngồi ăn sáng ở một góc sát tường, trông có vẻ mệt mỏi.
"Sao giờ này mới ăn sáng?" Lục Cảnh Dương ngồi xuống vị trí đối diện Triệu Sứ, cúi đầu nhìn cô: "Sao vậy? Ngủ không ngon à?"
Triệu Sứ ủ rũ “Ừ” một tiếng.
"Giường không thoải mái hay không khí trong phòng quá khô?"
"Đều không phải."
"Vậy là..."
Triệu Sứ khuấy cháo hải sản trong bát, buồn bã nói: "Không biết nói với anh thế nào."
Lục Cảnh Dương không hỏi nữa, bởi vì anh có thể cảm nhận được rằng tâm trạng Triệu Sứ lúc này thực sự rất rối bời. Nhưng trong số những thông tin phức tạp đan xen đó, anh bắt được một chi tiết quan trọng: "Tống Hứa Nghiễn đã làm gì em?!"
Lục Cảnh Dương đứng phắt dậy, trên mặt đầy vẻ tức giận, dường như một giây sau sẽ lập tức đi tìm Tống Hứa Nghiễn tính sổ.
"Không không không, anh ta không làm gì cả, anh đừng có la lên!" Triệu Sứ kéo anh ngồi xuống: "Có thể là do em nghĩ nhiều rồi."
Tối qua đèn quá tối, Tống Hứa Nghiễn lại uống rượu, đầu óc đã không còn tỉnh táo, cộng thêm anh ta bẩm sinh có một đôi mắt đào hoa, theo như lời người ta hay nói chính là nhìn cột điện cũng thấy tình. Triệu Sứ cho rằng mọi chuyện chỉ là hiểu lầm mà thôi.
Thấy Lục Cảnh Dương vẫn còn vẻ phẫn nộ, Triệu Sứ liền kể ngắn gọn lại chuyện tối hôm qua cho anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-159-a.html.]
"Vậy sau đó em có đợi anh ta không?" Lục Cảnh Dương lo lắng nhìn cô.
"Không, em thấy không ổn nên đã chạy trước."
Lục Cảnh Dương nghe đến đây, thần kinh căng thẳng cuối cùng cũng được thả lỏng.
Triệu Sứ thấy bầu không khí đã hoà hoãn lại, liền đẩy bát sương sa đến trước mặt anh: "Anh ăn chưa? Có muốn ăn không? Món này ngon lắm, em chưa động vào."
Lục Cảnh Dương gật đầu, trong lòng thầm nói: Động vào rồi cũng không sao.
Một lúc sau, anh vừa uống sương sa vừa thăm dò hỏi cô: "Buổi chiều có muốn xuống tắm suối nước nóng không?"
Triệu Sứ lắc đầu, thong thả nói: "Ban ngày không tắm, sợ lúc mặc đồ bơi dáng đẹp quá, có người lại không kiềm chế được."
"Khụ!" Lục Cảnh Dương ho sặc sụa.
Triệu Sứ thấy mặt Lục Cảnh Dương đỏ bừng, vội vàng vỗ lưng cho anh: "Anh đừng căng thẳng, em không nói anh, em nói cô bạn cùng phòng Tiểu Bạch của em!"
Nói đến Tiểu Bạch, Tiểu Bạch liền đến.
Từ xa cô ta đã nghe thấy giọng của Triệu Sứ: "Các người đang nói gì về tôi vậy?"
"Không có gì, Lục Cảnh Dương muốn xuống tắm suối nước nóng, hỏi cậu có đi không."
Nghe Triệu Sứ mở miệng nói một câu vô nghĩa, Lục Cảnh Dương muốn phản bác nhưng cổ họng vẫn còn sặc, không nói nên lời.
Cũng may mà Bạch Tri Ý đã từ chối: "Xin lỗi, bây giờ tôi đang đóng cửa trái tim, quyết định tránh xa đàn ông!"
Triệu Sứ: "..."
--------------------------------------------------