Triệu Sứ lại nghĩ, cũng có thể là cô ta đã nắm bắt được tâm lý của Hạ Diệu, nếu không thì ngay từ khi ở khu nghỉ dưỡng anh ta đã nổi giận rồi, chứ không phải là đợi đến buổi tối mới lén lút một mình uống rượu giải sầu.
Sau khi trận bán kết bắt đầu, Hạ Thanh Thanh đột nhiên ngồi xuống bên cạnh Triệu Sứ. Triệu Sứ không biết cô ta muốn làm gì, mơ hồ có một dự cảm không lành.
"Tiểu Sứ, cậu không phiền nếu tôi theo đuổi anh Hứa Nghiễn chứ?" Hạ Thanh Thanh chớp chớp đôi mắt đẹp, nói với cô.
Triệu Sứ lúc này mới để ý hôm nay cô ta còn trang điểm rất kỹ càng, hai má vốn gầy gò giờ cũng trở nên đầy đặn, đôi mắt hơi dài vì được kẻ mắt và gắn mi giả nên trông tròn trịa hơn. Tóc được uốn phồng chân, mái tóc đen dài xõa xuống đến ngang hông.
Nhìn đến đây, Triệu Sứ cảm thấy có chút quen mắt. Cho đến khi nghe thấy cô ta vừa trò chuyện với mình xong thì đột nhiên quay đầu lại, giọng nói nũng nịu cổ vũ Tống Hứa Nghiễn trên sân.
"Anh Hứa Nghiễn là tuyệt nhất! Anh Hứa Nghiễn cố lên!"
Cô ta còn chuẩn bị một tấm băng rôn, nền đỏ chữ vàng.
Lúc đó, da đầu Triệu đều đã tê dại, chỉ hận không thể lập tức đào hố chui xuống đất.
Cuối cùng cô cũng biết tại sao lúc đó Tống Hứa Nghiễn lại tức giận đến mức bắt cô im miệng, còn dọa cô, nếu cô không im miệng thì sẽ đánh cô.
Quá mất mặt!
Tại sao Hạ Thanh Thanh lại muốn đích thân giúp cô nhớ lại những chuyện ngu ngốc mà cô đã từng làm? Bây giờ Triệu Sứ không nghi ngờ gì nữa, cô ta đã thức tỉnh ý thức rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-179-a.html.]
Triệu Sứ cảm thấy cô ta điên rồi!
Nếu không thì cô ta là nữ phụ, không học theo nữ chính đàng hoàng, lại muốn học theo một nữ phụ còn không bằng cô ta, mục tiêu này sao lại đi xuống thế?
Nhưng kỳ lạ là, Tống Hứa Nghiễn nghe thấy giọng của cô ta thì chỉ bình tĩnh quay đầu nhìn một cái, không có bất kỳ phản ứng nào khác.
Đây là phân biệt đối xử sao? Triệu Sứ thực sự muốn thổ huyết.
Triệu Sứ không nói nên lời, Hạ Thanh Thanh ở bên cạnh lại tiếp tục hỏi cô: "Cô vẫn chưa trả lời tôi, Tiểu Sứ, cậu sẽ không cảm thấy phiền chứ?"
Triệu Sứ miễn cưỡng cười: "Không phiền, anh ấy cũng đâu phải của tôi, tôi có tư cách quản chuyện này sao?"
Hạ Thanh Thanh nắm lấy tay Triệu Sứ: "Tôi sợ cậu tức giận, sợ cậu sẽ không làm bạn với tôi nữa."
Triệu Sứ cúi đầu nhìn bàn tay cô ta đang nắm lấy tay mình, nghĩ thầm: Còn phải làm bạn sao? Bản thân cô vốn đã là người nhỏ nhen, ngay cả chị ruột Hạ Đường thân thiết với nam chính cô cũng tức giận, huống chi là Hạ Thanh Thanh hoàn toàn không quen không biết.
Hạ Thanh Thanh không biết cô đang nghĩ gì, vẫn tiếp tục nói: "Hai ngày nữa có một buổi lễ bế mạc đại hội thể thao, tôi có đăng ký một tiết mục nhảy, cậu giúp tôi tham gia, được không..."
"Không được không được." Triệu Sứ chưa nghe hết đã từ chối: "Lần này tuyệt đối không được."
Lần trước là vì không biết thân phận của cô ta, suýt chút nữa gây họa cho bản thân, may mà Hạ Diêu kín miệng. Lần này nếu còn giúp cô ta lừa gạt khán giả, nói không chừng sẽ bị người khác nhận ra.
"Vậy là cậu vẫn còn giận tôi, đúng không?" Hạ Thanh Thanh đáng thương nói.
--------------------------------------------------